Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Cưới nhau cả năm nhưng chồng chỉ dám gần gũi vợ đúng ngày mồng 7 hàng tháng, khi biết lý do thì vợ tá hỏa…

KENHPHUNU.COM  | 21:00 , 28/01/2018
Cưới nhau cả năm nhưng chồng chỉ dám gần gũi vợ đúng ngày mồng 7 hàng tháng, khi biết lý do thì vợ tá hỏa…

Tôi hiện là nhân viên văn phòng còn anh thì làm chủ 1 cửa hàng chuyên bán đồ hải sản tươi sống. Lúc quen nhau, cả 2 đứa đều đã xếp vào danh sách “quá lứa lỡ thì” cả rồi. Thế nên chỉ sau đúng 6 tháng tìm hiểu, cảm thấy nửa kia đều phù hợp với mình, chúng tôi đã quyết định làm đám cưới.

Anh có vẻ là người sính con trai nên ngay từ lúc yêu đã hẹn tôi nhất định phải sinh cho mình 1 thằng cu. Hôm 2 đứa đi sắm sanh đồ cưới, anh chẳng màng để ý đến chuyện chọn ga hay rèm mà chỉ mải tìm mấy bức tranh có hình 2 thằng bé bụ bẫm để treo ở đầu giường.

Chúng tôi cưới nhau vào ngày mồng 6 âm lịch. Thời gian yêu đương hẹn hò chẳng dài nên giữa 2 đứa chưa từng có 1 lần đi quá giới hạn. Tất cả những gì ngọt ngào, gần gũi nhất mà anh dành cho tôi vẫn chỉ dừng lại ở những nụ hôn, cái nắm tay hoặc cùng lắm là ôm ấp chút đỉnh. Thế nên đêm tân hôn tôi thật sự hồi hộp.

Tôi mặc trên người chiếc váy ngủ mỏng tang, xức thêm ít nước hoa vào cổ rồi ngồi xuống giường chờ đợi. Tôi nóng lòng quá, cứ nghĩ đến cái lúc anh chạm vào người mình, người cứ nôn nao hết cả lên.

Một lúc sau anh bước vào, trông thấy bộ dạng của tôi ra chừng cũng ngỡ ngàng lắm.

Ảnh minh họa

- Sao lâu vậy anh?

- À, ừ.

Anh vô thức trả lời, mắt còn đang mải dán lên khuôn ngực tròn đầy của vợ. Tôi biết ý, liền đứng dậy vòng tay ôm qua cổ chồng.

- Vợ mặc thế này có đẹp không?

Người anh khẽ run lên. Tôi bật cười, cố tình cọ xát những đường cong cơ thể vào người chồng, tay luồn vào trong áo anh ve vuốt và đưa môi hôn. Chợt anh khựng lại, đẩy tôi ra ú ớ bảo:

- Ấy, đừng em.

Tôi tụt hứng, chưa biết nói sao thì anh đã chạy đến lấy cái gối định bỏ ra ngoài.

- Ơ, anh sao thế?

- Em… em ngủ 1 mình đi. Anh ra sofa ngủ. Ngày mai mình hẵng tân hôn nhé, hôm nay anh hơi mệt!

Chồng buồn bã bảo rồi đóng cửa lại.


Tôi chết sững, thật không biết phải diễn tả cảm xúc của mình lúc ấy thế nào.

- Mệt gì thì mệt, sao lại phải ngủ riêng?

Cứ nghĩ đến đó tôi lại trào nước mắt. Tôi rùng mình nghĩ đến việc chồng đồng tính.

Cả ngày hôm sau, tôi buồn nên chẳng thèm nói chuyện gì với chồng. Tôi chán lắm, đã định thu xếp áo quần bỏ về nhà ngoại ngay cho rồi.

Tôi đang tính ra ngoài nói chuyện rõ ràng với chồng thì anh bước vào, tự nhiên chạy đến ôm chầm lấy vợ hôn hít. Tôi rợn rợn, cố đẩy anh ra thì chồng càng ghì chặt lại bảo:

- Kìa em, hôm nay là đêm tân hôn của chúng mình đấy.

Tôi ngớ người, chưa kịp nói lại gì anh đã nhấc bổng lên giường.

- Anh thèm vợ quá!

Nói rồi chồng khóa chặt môi tôi bằng 1 nụ hôn ngọt ngào. Chẳng mấy chốc tôi đã mềm nhũn trong vòng tay anh.

- Vợ vẫn còn giận anh đấy à? Hôm qua anh mệt thật đấy!

Tôi vờ giận dỗi:

- Thế tại sao phải ngủ riêng? Anh có thấy ai như em không? Tân hôn mà phải ôm gối nằm 1 mình.

- Ngốc ạ, trông em như thế, anh đang mệt mà nằm bên cạnh cũng chẳng ngủ được.

Tôi bật cười, cũng tin là chồng nói thật. Tôi rúc đầu vào ngực anh, cảm thấy thật hạnh phúc trong cái đêm “tân hôn bù” đầy cuồng nhiệt, mãnh liệt ấy!

Thế mà tối hôm sau nữa, chồng lại xách gối ra phòng khách ngủ như hôm đầu. Tôi e ngại, tiến đến hỏi xem anh mệt mỏi thế nào. Anh toàn gạt tay đi, nói tôi thương anh thì về phòng ngủ trước.

Tôi gợi ý đưa chồng đi bệnh viện thăm khám xem thế nào chứ cả tháng cưới nhau mà mới chỉ có duy nhất 1 đêm động phòng thế này tôi lo quá! Ngờ đâu anh cứ một mực khăng khăng mình khỏe mạnh, nhất định từ chối đi khám sức khỏe.

Tôi trở nên cô độc, cứ rầu rĩ suốt cả ngày. Mọi người trông thấy ai cũng hỏi, tôi chẳng biết phải tâm sự thế nào vì ngại.

- Anh có chuyện gì giấu em phải không?

Anh thoáng giật mình, bối rối nhìn tôi bảo:

- Anh không.

- Thế tại sao anh lại đối xử với em như vậy?

Anh ôm lấy tôi thủ thỉ:

- Vợ à, anh yêu em và chỉ muốn tốt cho 2 đứa mình thôi.

Đúng là ngoài chuyện gần gũi chăn gối ra, chồng rất mực quan tâm, yêu thương, chiều chuộng tôi. Tôi để ý anh cũng chẳng có mối quan hệ ngoài luồng nào đáng lo ngại. Thế nên thật khó để viện ra được 1 lý do mà từ bỏ anh, vì thú thật tôi cũng rất yêu chồng.

Đến ngày mồng 7 tháng tiếp theo, anh lại như 1 người hoàn toàn khác, chủ động sắp xếp không gian phòng ngủ thật lãng mạn và đòi được gần vợ. Anh lao vào tôi như thể khát thèm lắm, như thể cảm xúc đã được dồn nén từ lâu nay mới có được cơ hội để giải tỏa.

Lâu dần tôi cũng đâm quen với kiểu sinh hoạt vợ chồng vào ngày mồng 7 âm lịch hàng tháng.

Hôm đó, tôi lên đến cơ quan thì mới phát hiện ra mình bỏ quên mất tập tài liệu ở nhà nên đành phải quay về lấy. Tôi giật mình thấy xe anh vẫn còn trong sân, đang định gọi thì lại nhìn thấy 1 đôi giày phụ nữ đặt ở trước cửa.

Tôi nghi nghi nên mới quyết định nấp sau cánh cửa, ngó vào trong xem thử.

Chồng tôi đang ngồi nói chuyện với 1 người đàn bà trung tuổi, vẻ mặt của họ khá là căng thẳng.

- Bà làm ăn kiểu gì thế, sao mãi mà vợ tôi chưa có bầu?

- Anh có làm như tôi dặn không đấy, chỉ cần sai 1 ngày là hết hiệu nghiệm.

- Có chứ sao không, tháng nào cũng phải ngủ chay, đợi đúng ngày mồng 7 mới vào ngủ với cô ấy.

- Để tôi tính lại xem.

- Tính toán cái gì nữa, bà nói đi, bao giờ thì vợ tôi đẻ được thằng cu hả?

Bà ấy run rẩy chẳng nói gì còn chồng tôi thì giận quá cứ chắp tay sau mông đi qua đi lại 1 lúc rồi quát:

- Lần này mà còn sai, tôi bắt bà bồi thường cho biết tay!

Tôi ngớ người. Thì ra chồng tôi mê tín, đi xem bói nghe người ta bảo ân ái với vợ vào duy nhất ngày mồng 7 hàng tháng thì mới đẻ được con trai. Tôi hiểu anh làm kinh doanh nên có thể sẽ mê tín 1 tẹo, nhưng chẳng ngờ lại đến độ mê muội như thế.

Tôi mạnh dạn bước vào, cả 2 người họ đều sửng sốt.

- Thôi đừng tính nữa, bà về nhà đi.

- Đấy nhé, anh có nghe tôi đâu. Tôi đã bảo không cho chị nhà biết thì mới hiệu nghiệm. Ra là chị ấy biết rồi hả?

- Đâu có, tôi… tôi…

Bà ấy sợ hãi, viện cớ có mặt tôi để chuồn về luôn trước khi thấy chồng tôi nổi giận.

Ngay hôm ấy tôi xin nghỉ làm ở cơ quan để đưa chồng đến bệnh viện phụ sản nghe các bác sĩ tư vấn. Lúc đầu anh chẳng nghe, nhưng tôi nài mãi cuối cùng anh cũng theo.

Thế là từ ấy tôi chẳng phải chịu cảnh giường đơn chiếu trống, chờ dài cổ cả tháng cho đến mồng 7 mới được ngủ với chồng nữa. Thật may là sau đó chỉ 3 tháng, tôi đã nhanh chóng có bầu và sinh được 1 cậu con trai.

Chồng tôi thích lắm, cứ xoa đầu con mắng yêu:

- Ông con của bố cũng gan lắm!

- Gan giống bố, thèm mà vẫn nhịn được thế mới tài.

Tôi cố tình giễu cợt, chồng cười cười, cố tình ôm lấy vợ cười phớ lớ.

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep