Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Cưới nhau gần một năm, tôi về nhà mẹ đẻ 9 lần, xé đơn ly hôn 5 lần

KENHPHUNU.COM  | 21:00 , 08/12/2017
Cưới nhau gần một năm, tôi về nhà mẹ đẻ 9 lần, xé đơn ly hôn 5 lần

Thấy chồng thật sự thay đổi, lúc này tôi mới đồng ý có con. Và khỏi phải nói, chồng tôi giờ là ông chồng mẫu mực nhất quả đất, yêu vợ thương con vô cùng. Đấy, nếu ngày ấy tôi không tỉnh ra mà quay lại yêu lấy chính mình, cứ đi theo khóc lóc cằn nhằn chồng, thì chắc chả có được như hôm nay...

– Anh lại đi chơi à?

– Anh đi chút xíu rồi về!
– Chút xíu gì mà chút xíu. Bữa nào anh cũng đi quên trời quên đất. Ở đó mà chút xíu.

Đây là điệp khúc diễn ra ở nhà tôi mỗi ngày. Hầu như ngày nào chồng tôi cũng mong cho mau xong việc để còn… đi chơi với bạn bè.

Anh cũng 26 tuổi rồi, đâu còn nhỏ nhít gì nữa mà ham chơi khủng khiếp. Còn tôi thì chán nản. Nói chồng bao lần mà anh vẫn chứng nào tật nấy, tôi tức lắm, anh cưới tôi về rồi bỏ mặc tôi ở nhà với bố mẹ, còn anh thì đêm nào cũng lặn mất tăm.

Cưới nhau chưa đầy 1 năm, tôi đã phải về nhà mẹ đẻ đến 9 lần. Rồi cũng hết 5 lần viết đơn ly hôn. Viết rồi xé, xé rồi viết, cứ thế mà chồng tôi vẫn chứng nào tật nấy. Hình như anh không biết đến sự có mặt của tôi trong nhà. Với anh, bạn bè vẫn là quan trọng nhất. Tôi thì sợ anh đi chơi nhiều sinh hư. Tôi sợ ngoài kia đầy cạm bẫy, mà chồng tôi mê chơi như thế thì làm sao tôi biết anh có tránh được hay không.

Ảnh minh họa

– Hay là anh cho em đi chung với anh đi.
– Thôi, ở nhà, đàn bà con gái đến mấy chỗ toàn đàn ông con trai làm gì!
Mỗi lúc tôi đòi đi theo để giữ chồng, chồng tôi lại từ chối. Anh không muốn tôi đi cùng. Tôi cằn nhằn khóc lóc nhưng anh vẫn đi. Mẹ chồng thấy tội nghiệp tôi thì lên tiếng bảo chồng tôi ở nhà nhưng bà nói chưa dứt câu thì anh đã phi xe ra tới ngõ.

Không cà phê thì nhậu nhẹt. Có khi chồng tôi về tới nhà là say mèm không biết trời đất gì nữa. Anh lăn ra ngủ, có khi còn nôn ra đầy giường. Tôi vừa dọn đống chồng nôn ra, vừa khóc khóc cằn nhằn. Rồi chịu đựng hết nổi, tôi lại xách đồ về nhà mẹ. Bố mẹ tôi cũng thấy xấu hổ với xóm làng. Lại còn mang tiếng với thông gia là bênh con nữa chứ.

Chồng tôi mê bạn hơn mê vợ, đến nỗi, anh chở tôi đi chơi Noel, khi tôi vào nhà thờ xem hang đá, anh ở ngoài chạy mất, tôi ra thì không thấy anh đâu, báo hại tôi khóc hết nước mắt. Gọi cho anh thì “ngoài vùng phủ sóng”, vậy là tôi lủi thủi bắt taxi về nhà. Đó là Noel đầu tiên tôi làm vợ anh. Tôi giận dỗi khóc lóc thì anh bảo “anh quên mất”. Có ai như chồng tôi không, đi chơi mà để quên cả vợ.

Thời gian đầu mẹ chồng rất bênh tôi, mỗi khi chồng tôi đi chơi bà lại xông ra cấm cản, vì bà không muốn tôi buồn, rồi khóc, rồi cằn nhằn. Thế nhưng sau lần thứ 9 tôi xách đồ về nhà mẹ thì mẹ chồng tôi đâm ra chán ngán, không muốn nói chuyện với tôi, không còn bênh vực tôi nữa. Tôi cảm thấy nặng nề. Chồng thì bỏ đi chơi tối ngày, mẹ chồng thì từ chỗ yêu thương bỗng quay ra xem tôi như người ngoài. Tôi cảm thấy cô độc.

Lúc đầu tôi định buông xuôi, nhưng sau đó tôi nghĩ, tôi sẽ tìm cách để trị chồng. Tôi bắt đầu lờ anh. Tôi tập cho mình không còn lệ thuộc cảm xúc vào anh nữa. Anh đi chơi hay đi nhậu suốt đêm tôi cũng không hỏi, không gọi điện trách móc như trước đây tôi đã từng. Chồng tôi ngạc nhiên lắm. Đến nỗi có hôm anh đi chơi còn nói đi nói lại xem tôi phản ứng thế nào.
– Anh đi uống cà phê nhé vợ. Anh về khuya đấy.
– Vâng, anh đi đi.
– Ơ hôm nay vợ không cằn nhằn nữa à.
– Thôi anh đi đi, em ở nhà ngủ trước nhé.

Đêm đó, lần đầu tiên chồng tôi về nhà lúc 9 giờ tối. Mọi bận anh phải về nhà lúc 1, 2 giờ sáng. Tôi cũng lấy làm ngạc nhiên, nhưng vì đã nghĩ sẽ không để cảm xúc của mình lệ thuộc vào anh nữa, tôi chỉ im lặng ôm chồng ngủ mà không hỏi bất cứ câu gì.

Những đêm sau đó anh vẫn đi chơi. Và tôi vẫn im lặng, không trách móc, không gọi điện hối thúc, không cằn nhằn. Chồng tôi lại tiếp tục “ngựa quen đường cũ”, đi đến tận khuya mới về. Cả vài tháng như vậy, anh thấy tôi vẫn không nói gì. Có lẽ anh chột dạ nên bắt đầu ở nhà nhiều hơn.

Tôi vẫn bình thản khi thấy anh ở nhà. Nói chung là thái độ tôi dành cho anh khi đi chơi hay ở nhà cũng vẫn bình thản như nhau. Đến lúc này thì chồng tôi nổi đóa:
– Em không cần quan tâm đến anh sao?
– Anh nói gì cơ, em không hiểu. Em vẫn yêu thương quan tâm anh mà.
– Anh có cảm giác em không cần anh nữa, em để anh qua một bên. Em làm sao thế?
– Em không sao.

Tôi kết thúc cuộc tranh luận còn chồng tôi thì tỏ vẻ nghi ngờ. Và, anh không còn đi chơi nữa. Chiều nào đi làm về cũng quẩn quanh ở nhà với vợ. Nhưng tôi vẫn làm việc của tôi. Tôi tìm cách gần gũi mẹ chồng, chăm sóc gia đình chồng, thăm hỏi những người thân nhà chồng mà không hỏi ý kiến anh, cũng không bao giờ yêu cầu anh cùng tôi đi đâu đó. Tôi cũng không giận hờn xách đồ về nhà mẹ nữa. Lúc này tôi thấy mẹ chồng bắt đầu cởi mở với tôi hơn. Hai mẹ con bắt đầu trò chuyện nhiều hơn. Đi đâu bà cũng kêu tôi chở đi.

Tôi thấy rất mừng vì đã lấy lại được tình cảm của mẹ chồng. Từ đó tôi cũng vui vẻ hơn. Tôi lại đi làm tóc, đi spa, mua sắm những bộ quần áo mới. Đến cả mẹ chồng còn xuýt xoa:
– Con càng ngày càng mặn mà ra đấy. Đấy, con cứ thế này thì giữ được chồng, cần gì phải khóc lóc hả con.
– Dạ, con cảm ơn mẹ.
– Mẹ con mà cảm ơn gì.

Đấy, tôi đã được lòng mẹ chồng như vậy đấy. Đi đến đâu bà cũng khoe mình có cô con dâu đảm đang, nết na, sống biết kính trên nhường dưới là tôi. Lúc này chồng tôi cũng nhận ra sự thay đổi ở vợ mình. Anh hay khó chịu khi thấy tôi ra ngoài một mình. Tôi đi đâu anh cũng đòi chở đi. Ngoài giờ làm, anh ở nhà chơi cờ tướng hoặc xem tivi cứ tuyệt nhiên không bước chân ra khỏi nhà.
– Em đi đâu đấy?
– Em đi học nấu ăn.
– Để anh chở em đi nhé!
– Dạ, em tự đi được anh à.
– Không. Để anh chở em đi. Vợ xinh thế này, nhỡ đứa khác nó cuỗm mất thì sao?

Lúc nghe chồng nói vậy, tôi chỉ cười, rốt cuộc chồng tôi cũng bắt đầu cuống cuồng giữ vợ rồi. Đâu ai ngờ một ông chồng đổ đốn như chồng tôi lại trở nên ngoan ngoãn đến thế chứ.

Thấy chồng thật sự thay đổi, lúc này tôi mới đồng ý có con. Và khỏi phải nói, chồng tôi giờ là ông chồng mẫu mực nhất quả đất, yêu vợ thương con vô cùng. Đấy, nếu ngày ấy tôi không tỉnh ra mà quay lại yêu lấy chính mình, cứ đi theo khóc lóc cằn nhằn chồng, thì chắc chả có được như hôm nay.

À, chúng tôi vừa kỷ niệm 5 năm ngày cưới đấy.

Theo: Webtretho

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep