Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Đã ngủ với gái thì còn thể diện gì nữa mà giữ hả chồng!

KENHPHUNU.COM  | 22:00 , 16/11/2017
Đã ngủ với gái thì còn thể diện gì nữa mà giữ hả chồng!

Chồng em mặc dù nhiều tuổi nhưng anh là người nghiện game từ thời còn sinh viên. Lúc yêu nhau, em cũng chỉ nghĩ đơn giản, anh giết thời gian rảnh rỗi thôi. Nhưng cưới về rồi chồng em mới thật sự lộ bản chất thật của mình.

Lúc em bụng bầu, anh cũng chẳng thèm quan tâm, xem như đó là việc chửa đẻ bình thường của đàn bà. Đến sờ bụng em xem con đạp nhiều hay ít anh cũng chưa bao giờ làm.

Lúc con được 6 tháng, em phát hiện ra chồng mình không chỉ nghiện game, mà còn nghiện cả một thứ khác còn đáng sợ hơn đó là gái. Anh không cặp kè với ai cố định, nhưng lại ham hố kiểu tình một đêm, bóc bánh trả tiền. Khi ấy em phát hiện ra và đã rất đau khổ. Em vừa bị stress sau sinh lại thêm chồng mình như vậy nên khóc nhiều lắm, ôm con bỏ về nhà mẹ mấy lần. Thấy em giận anh lại làm lành, xin lỗi đủ các kiểu.

Em cũng mềm lòng, rồi cho qua chuyện, hơn nữa càng ngày anh càng tỏ ra quan tâm tới mẹ con em nhiều hơn. Mọi chuyện nguôi ngoai được một thời gian. Cho đến khi em đọc được tin nhắn lạ vào máy chồng lúc anh đang ngủ:

“Cưng à, tối qua anh hẹn em mà, giờ có đi không anh”
Em giả là chồng nhắn lại:
“Có chứ em”
“Vậy ở chỗ cũ nha”

Ảnh minh họa

Đầu em quay cuồng, chân tay run rẩy. Chắc là bồ nên mới hẹn nhau ở chỗ cũ thế này, nên em hỏi lại:
“Hôm nay ở chỗ khác đi em”
“Vâng, nhưng anh phải tăng giá lên một tí, em sẽ chiều anh đến nơi đến chốn”
“Được em...”

Thế rồi, em hẹn đến một nhà nghỉ khác và chỉ đứng ở ngoài đợi. Thật bất ngờ và em không tin vào mắt mình nữa. Tận 3 cô gái ăn mặc hở hang hết cỡ, được bảo kê chở trên chiếc xe cũ kỹ mà em từng nhìn thấy ngoài đường.
Một cô xuống xe, cười cợt với nhau, giữa chỗ có người mà cô ta hỏi như không:
- Ê mày, có mang “áo mưa” không? Tao hết rồi, quên không mang, tí vào trong không có thì chết!
- Đây, cầm tạm 3 cái mà dùng.

Em choáng váng thật sự. Cô ta lấy máy gọi vào đúng số của chồng em. Em không dám mở máy ra nghe. Cô ta tức giận gọi liên tục, giậm chân rồi chửi tục.
Em sợ quá phóng xe về nhà. Dù sao em cũng biết cô ta và chồng mình đã đi với nhau nhiều lần, em không còn gì để nghĩ nữa. Về nhà em đã hỏi chồng, nhưng anh nói:
- Có thằng ở cơ quan hay mượn máy anh, chắc họ hẹn nhau bằng máy của anh nên cô ta quen số mới gọi như vậy.
- Ai thế anh, cơ quan anh em đều quen hết mà. Để em hỏi xem đúng không.
- Thôi thôi, giữ thể diện cho nó đi.

Anh không nói mặc cho em tức giận như thế nào. Dù sao em cũng không bắt được tận mắt hai người trên giường với nhau. Và thế là lại một lần vì con mà nuốt cục tức vào trong. Nhưng từ đó em thấy ghê tởm khi gần chồng, không thể có được cảm giác hạnh phúc nữa.
Cuộc sống lại trở về bình thường, và chồng em lại là một con người đầy trách nhiệm. Anh quan tâm đến em và con từng phút, em với con muốn đi đâu làm gì anh đều chiều theo. Ai cũng nói em may mắn và hạnh phúc vì được tất cả: nhà cao cửa rộng, chồng yêu chiều và con trai kháu khỉnh.

Nhưng chẳng được bao lâu, gần đây chồng em lại bắt đầu thói quen cũ. Nhiều lần anh đi với bạn bè, đi ăn uống hát hò và gọi cả gái vào phòng. Khi em thấy trong điện thoại anh chụp ảnh hai đôi đang ôm nhau, chắc anh định chụp trêu họ nhưng chưa kịp xoá đi. Em hỏi thì anh nói:
- Có 3 thằng với nhau nhưng 2 thằng kia nó gọi gái vào thôi, còn anh ngồi một mình.
- Kiểu như anh mà không ôm “con” nào em đi đầu xuống đất.
- Em có bắt được tận tay không mà nói!

Nhiều lúc em cố gắng nghĩ là do mình nhạy cảm quá thôi. Nhưng không hiểu sao trong đầu em cứ thôi thúc việc phải bắt được tận tay một lần cho anh hết chối cãi.
Chiều đó em gọi cho anh nhờ về trước đón con, thì anh bảo đang bận. Em đi xe đến theo định vị điện thoại đã cài sẵn ở máy anh, thì đến 1 quán karaoke. Em chỉ cần hỏi tên anh thôi mà lễ tân ở đó cũng biết, còn đưa em lên tận phòng. Trong tiếng nhạc sàn chát chúa, phòng tắt điện tối om. Em chui vào thấy mấy đôi nhưng họ không hát, mà đang mải ôm nhau, hôn hít ngấu nghiến.

Cuối cùng em cũng tóm được chồng mình đang đè nghiến một cô gái trên ghế. Em mò được công tắc, bật điện lên trong sự ngỡ ngàng của đám bạn anh và đám gái đường phố. Em điên quá vớ lấy mấy chai nước trên bàn ném thẳng vào chồng và ả gái đó rồi bỏ chạy khỏi nơi nhơ nhuốc ấy. Vừa khóc em vừa gọi điện cho mẹ chồng kể hết tội của anh, nhưng mẹ chồng em bảo:
- Từ lúc chưa cưới nó đã như thế rồi. Con làm vợ phải biết nhịn chứ.

Mẹ chồng nói đến thế em cũng chịu thua luôn. Những tưởng anh sẽ biết điều mình làm như vậy là không chấp nhận được, vậy mà về nhà anh trách em:
- Hôm nay cô làm tôi mất mặt quá đấy.
- Anh đi gái còn kêu mất mặt à.
- Tôi thấy như thế là bình thường, có gì đâu mà cô phải gọi mẹ. Tôi quen sống thoáng rồi, nếu cô thấy như thế không chấp nhận được thì giải tán.

Từ hôm đó vợ chồng em luôn mâu thuẫn, cãi nhau và căng thẳng. Mỗi khi nhìn thấy anh cười nói bên con, em đều thấy đáng khinh và ghê tởm.
Em đã đề cập đến chuyện ly hôn nhưng anh lại không đồng ý. Thật sự em không thể chịu nổi nữa. Sự cố gắng của em từ trước đến nay có được gì đâu, mà chỉ là sự tổn thương thôi. Em muốn quyết định một lần và thay đổi cuộc sống bế tắc này...

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep