Lão chồng em được mọi thứ nhưng chán mỗi cái tính hay nổ, có tí sĩ diện hão. Ngày yêu lão cũng hay “сʜέм gió” kinh lắm, kiểu như:
Em lúc đó cũng chỉ nghĩ gã ba hoa, thể hiện tình cảm với mình thôi, ai hiểu ẩn sâu trong đó là khoe nhà gã 5 tầng đâu.
“Tối nào anh cũng lên ban công tầng 5 vừa hứng sóng vừa nhắn tin cho em đấy”
Em lúc đó cũng chỉ nghĩ gã ba hoa, thể hiện tình cảm với mình thôi, ai hiểu ẩn sâu trong đó là khoe nhà gã 5 tầng đâu.
Lúc yêu thì cái gì chẳng đẹp, 100 chỗ lệch cũng phải kê cho nó bằng mà. Cũng công nhận là gã nhà em được cái mã, mồm mép lại dẻo như ngậm kẹo, tính ga lăng nữa chứ. Thế nên gái nào chả Cʜếƫ đứ đừ trong hàng trăm nghìn câu “сʜέм chuối” của lão, em cũng không ngoại lệ đâu ạ.

Ảnh minh hoạ
Được cái lão cũng chung thủy, từ hồi yêu và cưới đến giờ chưa có dấu hiệu tòm tem ngoài luồng. Cưới nhau 3 năm em đẻ liền 2 đứa cho nó xong nhiệm vụ. Nói chung là từ lúc đẻ đứa thứ 2 em đầu tắt mặt tối. Vì lần này mẹ em bị bệnh yếu không lên trông cháu được, thế là em cân tất mọi việc chăm con, may mà có lão chồng đỡ tí.
Được cái chồng em nhìn công tử thế thôi nhưng mà “được” ra phết. Về nhà toàn tạt qua chợ mua rau cỏ về nấu nướng giúp vợ. Có chồng nhà nào làm IT mà quen luôn cả chợ như lão nhà em không nhể? Nhưng không phải mà bỗng dưng chồng em chăm chỉ như thế đâu, cũng là do em nắn gân mới được thế đấy.
Cơ mà sống với nhau 5 năm, em rèn bao lần mà cái tính sĩ diện hão, nổ banh trời của lão chẳng bỏ được. Hôm vừa rồi lão bảo em:
“Mai cuối tuần bọn bạn anh nó muốn về nhà mình làm nồi lẩu cho tình cảm! Ra nhà hàng cũng chán! Ý em sao?”
“Vầng anh cứ mời các anh ấy đi, bảo em mấy giờ còn chuẩn bị đồ!”
“Thì cứ tối tối như mọi khi ấy!”
Em là người cởi mở, trước cũng hay tụ tập bạn bè đến phòng trọ ăn uống cho vui lắm. Mà em nấu ăn cũng tạm được nên lúc nào cũng đạo diễn các món chính, chẳng ai chê vào đâu cả.
Lâu rồi không được trổ tài nấu ăn em cũng ham hố lắm. Sáng thứ 7 hai vợ chồng gửi ƫʜằɴġ cц lớn đi nhà trẻ rồi ẵm thằng bé đi chợ, khuân không biết bao nhiêu đồ về làm lẩu hải sản.
Hai vợ chồng hì hụi chuẩn bị đồ từ lúc 4 giờ chiều đến tận gần 7 giờ. Bạn của chồng rồi bạn của bạn chồng kéo đến cũng phải hơn chục người, cả gái lẫn trai.
Em vừa trông con vừa tất bật tiếp bát đũa, chén cốc, rồi rau mồi các kiểu. Đến lúc quay ra thì người ngợm toát hết cả mồ hôi. Chồng em lúc đấy chắc tây tây rồi bảo:
“Này, sao nãy không đi thay cái áo khác đi, nhìn như con dở ấy”.
“Thì quên…”
“Lôi tha lôi thôi, ҳấц cả mặt!”
Từ lúc chồng nói thế em thấy ngại hẳn, ngồi ăn cũng chẳng được tự nhiên nữa. Đúng lúc đấy thằng con em nó đòi ngồi bô, em mới lấy cớ đi tắm rửa cho con tiện thay luôn bộ quần áo.
Lúc ra vừa ngồi được tí thằng bé lại khóc gắt ngủ. Thế là em tha lôi hai đứa lên tầng, nằm ôm cho con con ăn ti, rồi mệt quá nên ngủ biến đi một lúc. Mở mắt ra thì cũng hơn 10h đêm rồi. Dưới nhà vẫn ồn ào nói chuyện, em xuống thì thấy mặt ai nấy đỏ như gấc cả trai lẫn gái. Bát đũa ngổn ngang như một trận địa vừa tàn.
Thấy em xuống, chồng em lên mặt bảo cả bọn:
“Để đấy, vợ tao là osin ấy mà, để đó cho nó dọn!”
Nghe chồng em nói vậy bọn kia chắc sướng lắm, đứa nào cũng bị гượц віа làm cho biêng biêng rồi giờ có mà còn muốn dọn cái đống tàn dư kia. Thế là cả bọn kéo nhau đi. Chồng em còn bảo:
“Ra quán hát 129 đi, tao mời!”
Em như người thừa đứng đực mặt ra đó, Ɖіêп không thể tả, lão dám qua mặt em hả. Đợi lúc bọn bạn ra khỏi cửa, lão chồng đang lúi húi xỏ giày để đi, em mới túm cổ lôi ngược lại.
“Đi đâu, vào dọn xong đi, không có ngày mai ăn bốc. Tôi còn phải trông con!”
Thấy em thay đổi thái độ lão trợn trừng mắt, xong chắc là cũng ngán nên cun cút vào dọn dẹp. Mấy đứa bạn giục ời ời ngoài kia, nhưng chắc lão thấy em đứng trống nạnh ở góc nhà nên hãi, vội trả lời với ra:
“Các ông đi trước đi, tôi dọn hộ vợ cái này đã…!”
Đấy, lúc đầu cứ thẳng ra như vậy có phải hay không, sợ vợ thì cứ nói là sợ vợ, còn bày đặt sĩ với chả diện. Giờ không biết lão coi em là osin hay hổ cái mà cứ cun cút đi dọn dọn, bê bê trông đến tội…
Theo WTT