Lúc đó, nghe Nam tâm sự, Hân chỉ nghĩ, ai chẳng có quá khứ, bản thân cô cũng vậy. Quan trọng là hiện tại và tương lai nên cô chẳng ngần ngại nhận lời làm đám cưới với anh.
Cuộc sống hôn nhân những ngày đầu của Hân khá suôn sẻ. Hai vợ chồng cô bàn bạc sẽ kế hoạch 2 năm để lo sự nghiệp ổn định, cũng là để 2 vợ chồng có thời gian dành cho nhau. Vậy nhưng gần đây Hân nhận ra Nam bắt đầu thay đổi.
- Đợt này anh có vẻ yêu điện thoại, máy tính hơn yêu vợ rồi đó nhé!
- Đâu có, tại công việc nhiều quá thôi em.
Nam vẫn cắm mặt vào điện thoại khiến Hân tức điên.
- Anh bận công việc hay bận đong đưa với tình cũ?
Vừa nói, Hân vừa chạy lại giật điện thoại trên tay chồng xuống.
- Em nói gì thế?
- Anh thôi đi, em biết tỏng cả rồi,…
Hân chìa bức ảnh chụp ngoài màn hình cuộc nói chuyện qua lại giữa Nam và cô người yêu cũ.

Ảnh minh họa
- Em theo dõi anh hả? Còn lục cả máy tính của chồng?
Hân không nói mà chạy thẳng về phòng sập cửa, ôm gối nằm khóc. Chẳng là mấy hôm trước cô có việc mượn máy tính của chồng, thấy anh mở facebook quên chưa out nên định bụng vào kiểm tra xem thế nào. Ngờ đâu vừa vào đã đọc ngay được tin nhắn đong đưa qua lại của chồng với cô tình cũ.
Nếu chỉ hỏi han sức khỏe của nhau một cách bình thường thôi có lẽ Hân cũng không để bụng làm gì. Đằng này cô ta lại cứ than vãn rằng sau khi kết hôn với người kia mới nhận ra mình sai lầm. Rằng trong lòng cô ta chẳng thể yêu ai ngoài Nam,… Đọc những dòng này hỏi rằng Nam làm sao cầm nổi lòng… và tất nhiên anh đã đáp lại với cô ta bằng những tin nhắn đầy thương cảm.
- Em đừng như thế, trước nay anh đâu có giấu chuyện anh từng có quá khứ với em. Em nói em chấp nhận mà sao giờ lại như vậy?
- Em chấp nhận vì anh nói quá khứ chỉ là quá khứ. Đằng này hai người lại nhắn tin qua lại như thế mà gọi là quá khứ à?
- Em buồn cười thật, cô ấy buồn vì chuyện ly hôn nên mới tâm sự. Bọn anh tuy chia tay nhưng vẫn là bạn bè. Mà lúc bạn bè khó khăn anh làm ngơ sao được.
Đêm ấy, Nam năn nỉ ỉ ôi giải thích các kiểu khiến Hân dù bực lắm nhưng vẫn phải cho qua. Vì cô theo dõi thì đúng là Nam với ả đó chưa làm gì quá đáng, song để lâu ngày thì chắc chắn có chuyện. Còn đang đau đầu buốt óc chưa biết giải quyết chuyện như thế nào thì chiều đó Hân nhận được cuộc gọi từ cô bạn thời Đại học.
- Mày ơi, Lâm mới bị tai nạn xe giao thông nặng lắm, giờ vẫn đang nằm trong viện đó.
Lâm là người yêu cũ của Hân. Hai người yêu nhau từ thời còn học Đại học. Nhưng ra trường, vì bất đồng quan điểm sống nên quyết định chia tay. Từ đó tới nay cũng mấy năm rồi không liên lạc. Giờ nghe tin Lâm bị tai nạn cô không khỏi chạnh lòng. Hôm sau, cô rủ bạn tới thăm Lâm, cũng từ đó Hân đã nảy ra ý tưởng độc đáo.
Chiều đó, thăm Lâm xong, Hân cố ý tới nhà cô bạn chơi tới muộn mới về.
- Cuối tuần mà em đi đâu cả ngày thế? Cũng chẳng thèm lo cơm nước cho chồng.
Nghe chồng hỏi dồn như vậy, Hân cố tình nhấn nhá từng câu:
- À, anh có nhờ anh Lâm, bạn trai cũ của em, người mà em từng kể với anh không?
Nghe câu hỏi của vợ, Nam giật mình.
- Anh nhớ,… Nhưng sao tự nhiên em lại nhắc tới người đó.
- Chả là anh ấy mới bị tai nạn giao thông, khổ nỗi chưa có vợ con, bố mẹ lại ở xa không ai lên chăm sóc. Hôm nay tới thăm, nhìn hoàn cảnh của anh ấy em thương quá mới ở lại cơm nước đỡ đần anh ấy. Chắc em phải chăm anh ấy vài ngày, tới khi nào Lâm đi lại được anh ạ.
Vừa nói, Hân vừa mở máy tìm bức hình chụp cảnh Lâm nằm băng bó trên giường bệnh cho chồng xem. Mặt anh tối sầm lại, cả bữa cơm ấy tuy không bực giận gì nhưng anh chẳng nói với vợ lời nào.
Đúng theo kế hoạch, những ngày sau, Hân đi làm về lại tạt vào nhà cô bạn chơi tới tận 10 giờ tối mới về nhà. Nam thấy vợ vậy bực lắm.
- Ô hay, em với Lâm chỉ là bạn. Giờ anh ấy đang gặp nạn mà em làm ngơ thì có còn là người nữa không?
Nói rồi Hân vào phòng đóng cửa ôm miệng cười một mình, mặc cho Nam đứng ngoài mặt đỏ tía tai, vò đầu bứt tóc. Đến sáng sớm chủ nhật tuần sau, Nam vừa mắt nhắm mắt mở ra khỏi phòng đã thấy vợ một tay xách túi, một tay nghe điện thoại.
- Anh không phải nghĩ ngợi đâu, chồng em đang bận lo cho người yêu cũ nên không để ý gì… anh cứ nằm yên đó, em sẽ tới chăm anh.
Nam nghe vợ nói tức nổ đom đóm mắt:
- Em đứng ngay lại cho anh.
- Oh, cuối tuần mà sao anh dậy sớm thế? Anh chịu khó úp mì tôm ăn tạm nhé. Em phải tới chỗ anh Lâm đã.
- Em một vừa hai phải thôi nhé. Đừng quên là mình đã có chồng.
Nghe tới đây, Hân mới nhẹ nhàng đặt túi xuống bàn với nét mặt thản nhiên.
- Ô hay, tình cũ của anh chỉ buồn chút thôi mà anh phải nhắn tin động viên suốt ngày, anh bảo không thể làm ngơ được. Vậy bạn trai cũ của em gặp nạn em lại không thể chăm sóc là sao? Chẳng nhẽ chỉ có anh mới được phép sống tình nghĩa với tình cũ?
Câu hỏi với ánh mắt sắc lẹm của Hân khiến Nam cứng họng. Anh đã hiểu trong lòng vợ đang nghĩ gì.
- Em yên tâm, từ nay anh sẽ hạn chế liên lạc với cô ấy. Vợ chồng mình hòa đi em nhé.
Vừa nói, Nam vừa chạy lại ôm ghì lấy vợ, không khí yêu thương lại ùa về như xưa. Từ hôm đó, Nam sợ mất vợ, không à ơi hẳn với tình cũ, anh lại quấn vợ như sam chẳng rời nửa bước.
St