- Em khỏe không? Lâu quá không gặp?
Nghe giọng quen quen, tôi quay nhìn lại. Là Sơn. Cũng đã 7 năm rồi chứ ít ỏi gì đâu, tôi không gặp lại anh. Chia tay, tôi xóa tất cả những gì thuộc về anh, chặn điện thoại anh. Và tôi đi lấy chồng.
Sơn đã nhiều lần đến tìm tôi nhưng tôi kiên quyết không gặp. Còn gì nữa mà gặp khi anh phản bội tôi như thế, Tôi căm thù, tôi hận anh tới xương tới tủy. 3 năm yêu nhau, 3 năm tôi chưa từng tính toán để yêu anh, tôi không tiếc bất cứ thứ gì với anh, kể cả đời con gái. Đổi lại tôi được gì, ngoài nỗi đau mà Sơn gây ra cho tôi.
Một lần, vào facebook anh, tôi choáng váng khi thấy tin nhắn một cô gái gửi cho anh. Hỏi Sơn, anh không giấu diếm mà thú nhận, rằng anh không hề yêu cô gái đó, anh chỉ xem cô là bạn bè. Nhưng cô ta quyết tâm quyến rũ anh. Cô tìm cách tiếp cận anh, mặc cho anh nói anh đã có bạn gái, và chỉ còn chờ đám cưới nữa thôi.
- Anh xin lỗi em, là anh sai rồi. Anh đã phản bội em.
- Anh đừng nói nữa. Tôi thất vọng về anh.
- Vân ơi, tha lỗi cho anh. Anh khôn g hề yêu cô ấy. Đêm đó, sau một bữa tiệc chung với đám bạn bè, cô ấy bảo mệt nên nhờ anh đưa về, dọc đường, cô ta bảo cô ấy không về nổi nữa, hay là kiếm chỗ nào nghỉ tạm qua đêm. Anh đã không ngờ là anh không giữ được mình, đã làm chuyện có lỗi với em.
- Tôi đã tin và yêu anh như thế. Lúc vui vẻ với cô ta trên giường, anh có nghĩ đến tôi không?
- Anh xin lỗi. Sau lần đó, anh đã cắt đứt với cô ấy, không qua lại nữa. Anh hứa sẽ không bao giờ lặp lại chuyện này một lần nào nữa đâu.

Ảnh minh họa
Tôi quay lưng bước đi mặc cho Sơn chạy theo níu kéo, năn nỉ, thậm chí anh đã khóc. Nhưng trái tim tôi đau lắm, tôi làm sao mà quên cho được, làm sao tôi tha thứ cho được. Sơn đã phản bội tôi. Tôi ước gì mình có thể thay đổi được sự thật đó, rằng tôi chưa bao giờ mất anh. Cứ nghĩ đến cảnh anh bên người con gái khác, tôi không thể nào chịu đựng nổi. Tôi khóc suốt cả tháng trời, đến nỗi gầy xọp đi, mắt lúc nào cũng thâm quầng. Tôi phải quên anh thôi, tôi không cho phép mình yêu con người phản bội đó.
Tôi lấy chồng. Chồng tôi là một đồng nghiệp hơn tôi 7 tuổi. Anh đem lòng yêu mến tôi từ rất lâu rồi, nhưng vì thấy tôi có bạn trai mà anh còn ngần ngại. Nay, tôi chủ động mở lời với anh, anh chớp ngay cơ hội này. Chúng tôi thành một cặp.
Lấy chồng rồi tôi mới nhận ra mình còn yêu Sơn nhiều lắm, nhưng tôi không cho phép mình tha thứ cho Sơn. Tôi để mặc anh với cảm giác ăn năn đó mà đi lấy chồng. Tôi muốn dùng một mối quan hệ khác, với ràng buộc là tờ giấy hôn thú, để kìm hãm mình, để ép buộc mình không được đến tìm anh.
Chồng tôi yêu tôi một cách mù quáng. Anh sẵn sàng làm tất cả vì tôi. Nếu là người phụ nữ khác thì đó quả là điều tuyệt vời và đáng tự hào. Nhưng tôi lại cảm thấy khó chịu vì sự quan tâm và yêu thương thái quá của anh.
Như hôm tôi ốm, anh nghỉ làm, cứ quẩn quanh bên vợ, anh không cho tôi làm gì, bắt nằm im một chỗ, vậy là tôi gắt lên:
- Anh cứ mặc tôi, anh đi làm đi...
- Anh lo cho em quá.
- Tôi lớn rồi, có phải trẻ nít đâu mà anh lo!
Chồng tôi buồn bã lắc đầu, anh bỏ đi làm. Lúc anh đi rồi tôi cũng có chút ân hận, nhưng mà tôi cũng không biết vì sao tôi luôn khó chịu với những cử chỉ quan tâm của anh.
Rồi tôi có con, đứa con chiếm hết thời gian của tôi. Hơn nữa, vì tôi không yêu chồng, nên cũng chẳng quan tâm gì đến anh. Anh muốn đi đâu, làm gì thì làm.
Một ngày, tôi phát hiện chồng tôi có bồ. Anh quỳ xuống mà van xin:
- Anh không yêu cô ta, không đời nào, anh yêu em, nhưng em lúc nào cũng lạnh lùng dằn hắt anh, nên anh đã sa ngã...
- Anh nói anh yêu tôi, vậy mà anh sẵn sàng lên giường với người đàn bà khác.
- Tha lỗi cho anh.
Chúng tôi chiến tranh lạnh suốt 6 tháng trời. Sáu tháng đó chồng tôi vẫn yêu thương và quan tâm đến tôi, nhưng sao tôi ghê tởm anh ta, tôi không cho phép anh ta chạm vào người mình. Nhìn thấy chồng đau đớn dằn vặt, tôi cũng thấy tội, nhưng tôi không bao giờ tha thứ.
Một ngày, chồng tôi về nhà, chìa ra cho tôi tờ đơn ly hôn:
- Anh giải thoát cho em, anh biết em không hề yêu anh, nên thôi, ly hôn là cách tốt nhất cho cả hai để còn thời gian đi tìm hạnh phúc mới. Em cứ nuôi con đi, anh sẽ có trách nhiệm với con đầy đủ.
Tôi không nói gì, lặng lẽ ký vào đơn. Chồng tôi dọn ra khỏi nhà. Tôi trở thành một bà mẹ đơn thân. Tôi dành hết tình yêu cho con gái, quyết tâm sẽ không bao giờ yêu thêm lần nữa. Với tôi bây giờ, chẳng gì quan trọng bằng con tôi.
Chuyến đi Đà Lạt lần này, đáng lẽ là con gái đi cùng, nhưng mẹ muốn tôi để con ở nhà. Mẹ bảo: "Quanh năm suốt tháng bìu ríu con cái rồi. Con cứ đi một mình đi, tận hưởng đi, để con bé ở nhà cho mẹ". Không ngờ hôm nay tôi lại gặp Sơn ở đây. Chúng tôi vào một quán cà phê bên đường.
- Anh vẫn chưa lấy vợ. Anh vẫn dõi theo em từ ngày đó, dù em chặn số anh, dù em lấy chồng, anh biết em còn yêu anh.
- ...
- Cho anh cơ hội được yêu em lần nữa. 7 năm là quá đủ rồi. Suốt 7 năm qua, không ngày nào là anh thôi dằn vặt bản thân mình.
- Em không biết.
- Anh sẽ làm tất cả vì em. Mình về với nhau đi em.
Tôi để mặc Sơn nắm lấy bàn tay mình. Tôi nhìn dòng người qua lại trên phố, khẽ gật đầu. Lần này, tôi sẽ cho phép mình tha thứ cho anh, cũng là cho phép mình có quyền được hạnh phúc.
St