- Mẹ ơi mình đi đâu thế?
Thấy đứa con tròn xoe mắt nhìn mình ngây thơ hỏi, Yến trào nước mắt. Cách đó chỉ mấy tiếng đồng hồ, nó hãy còn là 1 cô công chúa bé bỏng có cả bố lẫn mẹ cưng chiều. Thế mà giờ đây chỉ cần bước qua ngưỡng cửa này, nó sẽ phải sống 1 cuộc sống mới, không mồ côi mà cũng như thể đã mồ côi... Ranh giới ấy đã được đánh dấu rất rõ ràng, bằng lá đơn ly hôn, bằng những giọt nước mắt đắng cay, tủi nhục của Yến khi phải tận tay bắt quả tang chồng ngoại tình.
Yến vẫn từng huyễn hoặc bản thân rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc, giỏi giang. Vì đã cưới được 1 anh chồng đĩnh đạc, hiền lành, con cái ngoan ngoãn, cuộc sống đủ đầy. Yến đảm đang, tháo vát, lo lắng chu toàn mọi việc, chẳng bao giờ để Thành phải nhúng tay giải quyết 1 vấn đề gì.
Cuộc sống diễn ra suôn sẻ, êm ả cho đến cái ngày Thành được thăng chức. Anh bắt đầu làm quen với những thói vui chơi bên ngoài. Khi thì đi Karaoke với đồng nghiệp tới khuya muộn, khi thì nhậu nhẹt khách hàng tới sáng mới về, cũng có lúc anh theo chân mấy tay chơi sành sỏi trong cơ quan đi Massage thư giãn nữa...
Ảnh minh họa
Những chuyện ấy Yến đều biết cả. Không thiếu lần cô ức chế đến mức viết đơn ly hôn. Nhưng hơn chục tờ đơn viết ra, Yến vẫn chưa đủ can đảm giơ ra trước mặt chồng tờ nào. Cô thương con nên cứ cố cắn răng chịu đựng. Đôi lúc Yến cũng tự động viên mình rằng, đàn ông thời nay ai mà chẳng như anh. Miễn sao Thành ra ngoài chỉ chơi bời đổi gió thế thôi chứ về nhà không phản bội vợ con là được.
Cách đây không lâu 2 vợ chồng mới mua lại 1 căn hộ phía ngoại thành do 1 người quen giới thiệu. Yến tính cứ mua rồi để đấy, trước mắt ai cần thì cho thuê, sau này khi được giá thì bán lại kiếm lời.
Cô đăng ảnh lên facebook rao tin cho thuê nhà được nửa tháng thì Thoa tìm đến hỏi. Cô ấy bảo muốn thuê lại căn nhà này để mở 1 trung tâm dạy múa cho thiếu nhi.
Công việc bận bịu, từ nhà cũ đến nhà mới lại cách nhau gần 2 chục cây số nên Yến ít khi qua đó. Mọi giao dịch tiền bạc với Thoa đều thực hiện qua chuyển khoản thẻ ngân hàng hết cả rồi. Thời gian đầu Thành cũng chẳng mấy bận tâm tới chuyện kinh doanh nhà trọ của vợ. Mãi đến 1 hôm anh đi công tác vô tình có qua đoạn đường ấy nên ghé vào, Thành mới gặp Thoa.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, Thành đã như thể bị cô hút hồn. Thoa nhỏ nhỏ xinh xinh, thân hình đẹp đẽ, mơn mởn, khuôn mặt thanh tú chứ chẳng cục mịch như cô vợ ở nhà.
- Anh uống chút nước cam cho mát!
Thoa vừa cười vừa uyển chuyển bước đến đưa ly nước cam vào tay Thành. Anh ngây ra 1 lúc, đôi mắt như thể dán vào cái nét tình tứ trên gương mặt Thoa. Anh run run đón lấy ly nước, vô tình chạm phải bàn tay mềm mại kia. Thành rùng mình, còn Thoa thì e thẹn rụt lại, bẽn lẽn đánh mắt sang hướng khác.
Suốt tối ấy Thành chẳng thể nào rũ bỏ được hình ảnh của Thoa ra khỏi đầu mình. Anh đã từng tiếp xúc với không ít người con gái, nhưng chỉ có mỗi Thoa mới có sức quyến rũ anh đến như vậy.
Sau lần đó thỉnh thoảng Thành lại bí mật qua nhà mới gặp Thoa. Chỉ vài lần trò chuyện, Thoa hiểu là anh đã để ý đến mình. Thấy Thành đẹp trai, thành đạt, lại hết sức nhiệt tình, làm sao mà Thoa cưỡng lại được! Thế nên lúc Thành cố tình chạm vào tay cô, bồi hồi bảo:
- Anh thích em!
Thoa chẳng biết nói gì mà cúi mặt cười ngượng. Thành hiểu Thoa như thế là đã "đổ" rồi nên mạnh bạo kéo cô lại sát người mình. Anh hôn cô gấp gáp, ve vuốt những đường cong của Thoa như thể khát thèm biết bao nhiêu. Chiều hôm đó 2 người đã quấn lấy nhau chẳng biết trời đất là gì.
Thành về nhà khi trời đã tối muộn. Anh nói dối mình đi tiếp khách, Yến cũng chẳng biết nói gì. Cô chỉ buồn nên chốc chốc lại thở dài.
Trước đây Thành ít theo vợ tới làm giao dịch với chủ cũ về căn nhà này nên hàng xóm láng giềng chẳng ai biết anh là chồng của Yến. Ngược lại, họ tưởng Thành là người yêu của Thoa thật. Thế nên có lần Yến tới đó hỏi chuyện về Thoa với mấy người hàng xóm, không ai mách lại gì.
Kể từ ngày có Thành, Thoa cũng cho đóng cửa các lớp học múa của mình ngay vì không muốn có ai quấy rầy 2 người những lúc anh bất chợt ghé thăm mình.
1 hôm, Yến đi lấy hàng tiện thể tạt qua đường vào nhà mới. Thế nhưng trời đột ngột đổ cơn dông, Yến điện thoại bảo chồng đi đón con hộ mình. Anh gạt đi:
- Anh bận đi tiếp khách rồi, đón sao được!
Cô lại tính chẳng vào đó nữa. Lúc đi qua nhà, cô ngó vào theo phản xạ thì ngỡ ngàng thấy cái xe ôtô của chồng đỗ chình ình trước cổng.
Yến toan dừng lại, nhưng trời đã trút mưa nặng hạt. Đường từ đó về nhà lại xa, nghĩ đến cảnh mưa lớn, đường trong thành phố vừa tắc vừa lụt lội, cô ngại nên rồ ga đi luôn.
Tối ấy Thành lại về muộn. Yến còn chưa kịp hỏi chuyện hồi chiều, anh đã chủ động khai:
- Mấy tay khách này uống kinh thật, từ chối mãi mà không được. Mưa to, đường thì tắc, đi từ Xã Đàn về đây có 1 đoạn mà mãi mới về được đến nơi.
Yến rùng mình, lúc này mới biết Thành có biệt tài nói dối mà thường ngày cô chẳng thể nhận ra được. Sau hôm ấy cô nghi ngờ chồng ngoại tình nên đã bí mật theo dõi thêm 1 thời gian. Lúc biết đúng là anh và Thoa qua lại với nhau thật, Yến giận vô cùng. Cô quyết sẽ ra tay bắt quả tang chồng ngoại tình để dạy cho 2 người họ 1 bài học.
Yến thuê đứt bà bán trà đá ở gần nhà mới, yêu cầu nếu thấy xe anh đến đó thì điện thoại cho cô. Hôm ấy, sau khi nhận được cuộc gọi của "bà thám tử", cô liền bấm máy gọi cho em gái ruột rồi lao xe như điên đến đó.
Yến run run tra chìa khóa vào ổ rồi đi thẳng vào bên trong. Cô tìm lên đến phòng ngủ, cứ đứng ở bên ngoài mãi. Cô em gái thấy vậy tức tối giằng lại chùm chìa khóa, vội vàng mở cửa ra. Thành và Thoa đang ôm nhau ngủ ở trên giường, cả 2 vừa mới trải qua 1 cuộc hân hoan cuồng nhiệt nên ngủ quên tiệt, 2 chị em Yến đến mà không hay biết gì. Nghe thấy tiếng động lớn, Thoa mới choàng tỉnh, rối rít lay Thành dậy.
- Đồ khốn nạn! Hôm nay mày biết tay bà!
Em gái Yến vừa gào lên vừa lao đến xô Thoa ngã dúi rồi thản nhiên đánh đấm ả túi bụi. Yến đứng đờ đẫn nhìn chồng, ứa nước mắt. Cô không nói gì, nghiến răng chạy đến chỗ anh. Thành sợ hãi nhảy bổ khỏi giường, với lấy cái quần đùi hoảng loạn nói:
- Này em, có gì từ từ nói... Đợi anh... mặc đồ vào đã.
Tai Yến như thể ù đi. Cô cay đắng tát bốp vào mặt chồng, cười khẩy:
- Loại tanh tưởi như anh mà cũng biết xấu hổ cơ à?
Trở về nhà, Yến quyết định lôi tất cả những lá đơn ly hôn mình đã viết ra vứt vào mặt chồng, rồi gói ghém áo quần của mình và con bỏ về ngoại. Suốt dọc đường cô cứ ôm con khóc mãi vì vừa tủi thân vừa đau đớn vô cùng. Nhưng Yến nghĩ kỹ rồi, cô đã cho anh quá nhiều cơ hội. Đến giờ phút phải tự ra tay bắt quả tang chồng ngoại tình thì mọi thứ không còn nằm trong sức chịu được nữa...
St