Ai dè giờ đã là vợ giám đốc rồi mà chẳng biết mặc váy, suốt ngày chỉ mặc mấy cái quần tây, áo hoa các kiểu. Tóc thì để dài rồi dùng cái kẹp sắt kẹp lên phía sau đúng kiểu những bà già ở quê hay làm. Nhìn vợ mà Tiến không buồn động vào nữa.
Nhưng Tiến không biết rằng, Vân làm gì có tiền mà ăn diện. Một tháng, Tiến chỉ đưa cho vợ được 3 triệu tiền ăn, số còn lại anh gửi vào ngân hàng để tiết kiệm. Tiến nghĩ số tiền đó đã rất nhiều để chi tiêu nên anh luôn lên tiếng trách móc vợ là không biết cân bằng tài chính. Tiến không bao giờ đi chợ, không biết giá cả nên anh nghĩ mọi thứ vẫn rẻ và 3 triệu của anh có giá lắm.
Sau này, chẳng hiểu Tiến nghĩ gì mà đưa thêm cho vợ 2 triệu, với số tiền đó, Tiến nghĩ vợ mình sẽ cải thiện vẻ ngoài nhưng rồi mọi chuyện vẫn đâu vào đấy, Vân vẫn chẳng có gì thay đổi, vẻ ngoài vẫn quê như cũ, Tiến lúc đấy mới cảm thấy giận dữ, ngày nào anh cũng ca đi ca lại câu: “Có tiền mà không biết ăn diện gì hết, ngu lắm!”.
Tiến ghét vợ nhưng lại rất thương con. Anh với Vân có một đứa con trai 5 tuổi rất thông minh và kháu khỉnh. Keo kiệt với vợ nhưng Tiến lại mua cho con đủ thứ, cho con đi học trường xịn nhất ở thành phố. Tiến bảo thằng bé giống anh như tạc, nhìn thấy nó là trái tim anh cứ tan chảy ra. Thế nên dù ghét vợ, hay đi đàn đúm bên ngoài nhưng đến tối là Tiến lại về nhà để dỗ con ngủ.

ảnh minh họa
Công việc càng nhiều, Tiến càng gặp nhiều dịp may trong những dự án làm ăn của mình thì những đêm trở về nhà của Tiến cũng cứ thế thưa dần, thay vào đó, anh ở lại làm việc luôn trong công ty, có khi lại bù khú say sưa với bạn bè, đối tác, đến sáng về tắm táp thay vội quần áo rồi Tiến lại ôm cặp đi. Con trai gọi điện bảo nhớ bố thì Tiến gắt: “Lớn rồi mà cứ lèo nhèo, để yên cho bố làm việc nào”. Có lẽ từ khi sinh con ra đến giờ, đây là lần đầu Tiến gắt gỏng với con như vậy.
Tiến vẫn cứ bất chấp lao vào công việc, chạy đua tìm kiếm danh vọng, địa vị cao ngất, có lẽ với Tiến bấy nhiêu đó chưa đủ để anh thỏa mãn. Lý do đơn giản bởi ngày trước Tiến xuất thân từ gia đình nghèo khó ở vùng quê, những lời khinh khi, miệt thị cả dè bỉu từ hàng xóm có cả những họ hàng thân thuộc giàu có, anh nghe đầy cả tai. Thế nên, cái ý định làm giàu để trả thù những con người đó thôi thúc Tiến của ngày hôm nay. Nhưng nếu anh chỉ dừng lại, hài lòng với cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc của hiện tại thì bi kịch đâu trút xuống thế này...
Hôm đó, Tiến về nhà lấy mấy tập tài liệu thì Vân hốt hoảng bảo:
- Anh ơi, sao con nó không ăn mấy hôm nay, người cứ sốt cao thế nào ấy. Hôm nay anh về nhà với con nhé, con cứ nhắc anh mãi.
Tiến gào lên:
- Ở nhà có mỗi đứa con mà chăm cũng không nên hồn. Cô xem đi, vợ bạn tôi đều phải đi làm hết, cô chỉ ở nhà chăm con thôi, cô là sướng nhất rồi mà sao chẳng làm được cái việc gì thế? Chắc phải cho cô ra ngoài dầm mưa dãi nắng để biết được giá trị của việc kiếm tiền nhỉ?
- Em chăm con mà, nhưng chả hiểu sao mấy hôm nay nó bị sốt.
- Sốt thì đưa đi viện. Tối nay tôi bận đi ăn tối với khách hàng rồi. Dự án lần này lớn lắm, có kiếm cả đời cũng không ra mối làm ăn ngon thế này đâu. Con chán ăn thì cứ đưa đến viện bác sĩ khám. Đơn giản mà, cô cứ liệu mà chăm con.
Vân nghe cay đắng lắm, biết là chồng làm kiếm tiền về cho gia đình nhưng cô chẳng cần tiền như thế này đâu. Vân thương con nên Vân cố gắng nhẫn nhịn đợi chồng ngơi việc sẽ ngồi nói chuyện lại với anh. Nóng giận hấp tấp bây giờ có thế còn làm Tiến cáu gắt hơn.
Tối hôm đó, Vân đưa con đi viện, một mình cô xoay sở trong viện vô cùng khổ sở. Tiền thì chỉ còn có 2 triệu, nộp viện phí các thứ xong thì hết, Vân đói lắm cũng chả dám mua cháo ăn vì không có tiền trong người.
Trong khi đó, Tiến lại đang say sưa với khách hàng, đối tác của anh ở một khách sạn 5 sao. Tiệc tùng đang linh đình thì điện thoại anh liên tục rung lên. Đang bận nên Tiến kệ, ai ngờ điện thoại cứ rung mãi. Anh nhấc máy lên thấy 30 cuộc gọi nhỡ từ vợ thì tức điên, Tiến ra ngoài rồi gọi lại cho Vân:
- Cô bị điên à? Gọi gì lắm thế? Có ai chết à?
Đầu dây bên kia Vân nức nở:
- Anh ơi... Anh... anh về mau đi, con... chết rồi!
Tiến như tỉnh cơn mê, anh lắp bắp:
- Cô nói thật ư? Sao con lại chết? Cô đang ở đâu?
- Con... Con... Bị viêm màng não..., em đưa con về nhà rồi.
Tiến chạy ngay về nhà, anh bỏ hết tất cả lao ngay về, giờ anh mới bừng tỉnh ra thứ gì là quan trọng nhất với mình. Nhưng anh về nhà, thấy giữa nhà người đang xúm đen xúm đỏ, Vân thì đang khóc lóc vật vã. Tiến chạy vào, thấy đứa con của mình đang nằm cứng đờ ở trên giường, mặt xám ngoét. Anh gào lên:
- Bin ơi, sao con lại bỏ bố hả con?
Tiến ôm lấy xác đứa con bé bỏng rồi gào lên. Vân lúc này mới khóc:
- Tại anh không ở nhà, em không xoay sở được với con….
Hai vợ chồng cứ ôm con khóc như thế. Tiến bây giờ mới tự trách mình vô tâm, từ trước đến nay anh khi nào cũng thương yêu con, vậy mà thời gian gần đây, khi con ốm nó đòi anh về nhà ngủ với nó anh cũng không thèm, đến giây phút cuối cùng của con anh cũng không được ở bên nó. Tiến khóc không thành tiếng nhưng mọi sự ân hận của anh bây giờ đã quá muộn màng...
Mải miết lo cho sự nghiệp, chạy đua với đồng tiền để xóa sạch những mặc cảm ngày trước nhưng Tiến không ngờ, chính lòng tham, sự đố kỵ, không thỏa mãn với cuộc sống vốn đã đủ đầy vô tình khiến Tiến đi vào sai lầm rồi tự chuốc lấy bi kịch ngày hôm nay...