Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Đau đớn đến tột cùng khi chồng nhắn tin “thương vợ” vậy mà lại đang ăn trưa cùng bạn gái

KENHPHUNU.COM  | 22:00 , 21/04/2018
Đau đớn đến tột cùng khi chồng nhắn tin “thương vợ” vậy mà lại đang ăn trưa cùng bạn gái

Hôm nay tôi cảm thấy rất buồn, buồn vì những lý do vu vơ, vô cớ như bất kỳ người phụ nữ nào. Chắc bởi vì tôi quá đa sầu đa cảm chăng, hay tại vì anh quá vô tâm. Tôi đọc ở đâu đó rằng:

“Đừng gọi quá hai cuộc, đừng nhắn quá ba lần.

Nếu đối phương muốn nghe họ đã nghe, muốn trả lời họ đã không để bạn chờ đợi.”

Tôi thấy rất đúng.                                                                                                              

Ngày xưa chẳng lo gì cho anh thì được anh săn đón, được chiều chuộng. Còn bây giờ, đẻ cho anh hai đứa con, hy sinh sự nghiệp để làm người vợ hiền dâu thảo, hy sinh thời gian đi chơi, mua sắm, bạn bè để ở nhà dọn dẹp nhà cửa. Đổi lại được gì?

Đổi lại chỉ là sự vô tâm của anh mà thôi.
– Hôm nay em muốn đi ăn cơm Bắc, anh dẫn em đi nhé!
– Anh bận rồi.

Chẳng buồn nhìn vào mặt vợ, anh trả lời thẳng tắp trong khi mắt vẫn nhìn màn hình điện thoại, tay vẫn đang mải lướt trả lời tin nhắn của ai kia. Tôi thấy hụt hẫng lắm, nhưng cũng ráng nở nụ cười rồi đưa con đi học, mình thì đi làm.

Trưa, đột nhiên thấy anh nhắn: “Đang ăn cơm Bắc. Tự nhiên nhớ ra vợ đòi đi, thương vợ quá”.

Ảnh minh họa

Nghe câu “thương vợ quá” mà tôi rớt nước mắt. Không phải vì cảm động, mà vì xót xa cho tôi. Bởi đây không phải lần đầu tiên anh “thương vợ” kiểu này. Chẳng biết anh đang ăn cùng ai, có thể là khách hàng, cũng có thể là cô đồng nghiệp xinh xắn, thậm chí có thể là cô bạn gái của anh… Bởi tôi biết, anh chẳng bao giờ đi ăn một mình. Thế nhưng tôi cũng không buồn bận tâm, tâm tôi đã chai lạnh quá rồi.

Tôi nhớ không ít lần công ty anh hay đối tác mời anh đi công tác, đi du lịch. Tôi đòi theo thì anh khoát tay: “Anh đi làm chứ có phải đi chơi đâu mà em đòi theo, kỳ lắm”. Sau đó, anh hồ hởi về khoe: “Biết thế cho em đi, tụi nó toàn mang vợ con theo”. Tôi cười chua chát. Uhm, người ta đi đâu cũng nhớ mang theo vợ con để vợ mở mang tầm mắt, còn chồng tôi thì luôn xấu hổ nếu dẫn vợ con theo nên vợ con cứ ở nhà ngoan đi. Anh thương vợ ghê vậy đó.

Bạn bè bảo tôi: “Uh, thì hôm nay nó bận thì mày kêu nó mai dẫn mày đi ăn”. Tôi lại nghe nhoi nhói lòng. Vì có lần nào tôi rủ mà anh đi đâu. Anh sẽ bảo: tốn tiền, xa lắm, ăn ở nhà cho rẻ và hợp vệ sinh. Trong khi đó, nếu bạn anh gọi, anh sẽ leo tót lên xe đi, dù cho chỗ hẹn xa 20 hay 30km. Ờ, thì ra vậy, bạn bè anh quan trọng hơn vợ anh mà.

“Trên đời này có hai điều đáng sợ nhất giữa đàn ông và đàn bà.

Chính là đàn ông đáng sợ nhất ở chỗ quá đa tình.

Còn phụ nữ đáng sợ nhất ở chỗ trở nên vô tình.

Không gì đáng sợ hơn sự đa tình của đàn ông và vô tình của đàn bà.

Phụ nữ vô tình khi cố gắng trở nên thừa thãi, khi họ chỉ có thể đối mặt với tất cả bằng một nụ cười. Khi nước mắt cũng là quá đắt đỏ, khi niềm tin khan hiếm trở thành thứ vô giá trên đời…”

Có lẽ tôi cũng đang dần trở nên vô tình. Bởi tôi quen rồi với sự vô tâm của anh. Giờ mỗi lần nghe anh nói những câu như “thương vợ” tôi chỉ cảm thấy mỉa mai và chua xót thôi. Tôi không biết, có phải tôi quá mơ mộng không? Có phải tôi quá đòi hỏi khi mong muốn một chút quan tâm của chồng không?

Tôi đã cố gắng để mình trở nên mạnh mẽ hơn. Tôi lấy công việc làm niềm vui, lấy con cái làm niềm an ủi. Nhưng sâu thẳm trong lòng tôi, tôi biết con tim mình đã chai lạnh. Chỉ có lâu lâu lại nghe câu “thương vợ” của chồng khiến tôi chạnh lòng như hôm nay thôi. Chứ bình thường tôi cũng sẽ cố gắng không nghĩ đến. Cố gắng tự nhủ với mình rằng: “Đàn ông ai cũng thế cả mà thôi”.

Thế nhưng, tôi hiểu, tình yêu trong tôi cũng đang chết dần, héo hon như cây không có ánh sáng mặt trời. Tôi sợ đến một ngày tôi sẽ phản bội chồng vì quá chán nản với cuộc sống này. Tôi sợ nếu có ai đó mang đến cho tôi chút ấm áp của mùa xuân, tôi sẽ phá vỡ hết những cố gắng trong nhiều năm qua của tôi để vươn tới với ánh sáng kia như con thiêu thân lao vào đốm lửa.

Nên đàn ông à, dù các anh có ham chơi thế nào cũng hãy nghĩ đến vợ mình trước. Tại sao các anh có thể ưu tiên mọi việc trên gia đình, trên vợ con mình chứ. Các anh cứ tưởng chúng tôi sẽ ngồi đợi các anh chơi chán rồi quay về sao? Không có chuyện đó đâu.

Các anh nên nhớ rằng, muốn ăn quả ngọt từ cây nào thì rào cây ấy. Các anh đầu tư công việc sẽ thành công, đầu tư cho bạn bè sẽ có tình bạn, đầu tư cho vợ sẽ có gia đình… Vì vậy, nếu anh đã để gia đình xuống cuối hàng ưu tiên của mình, thì cái anh gặt lấy sẽ là một gia đình nguội lạnh. Thế thôi.

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep