Ai ngờ, hẹn hò với cô nào cũng vậy, lâu thì dăm bữa nửa tháng, nhanh thì hôm trước hôm sau. Cứ nghe tới phần giới thiệu nghề nghiệp bản thân của Lâm là họ lại lần lượt rút lui, từ chối khéo, tất cả cũng chỉ vì anh là bác sĩ sản khoa.
- Thì mày cũng hiểu cho tâm lý người ta, phụ nữ họ thường nhạy cảm, giữ ý. Chẳng ai muốn lấy chồng làm nghề của mày đâu. Ngày nào cũng khám xét vùng cấm ấy, họ sợ rồi mày chai lì chẳng còn cảm giác gì với vợ,… đại loại là thế.
Ngồi với bạn bè, thi thoảng chán nản Lâm cũng than thở cho nhẹ lòng, nhưng tiếc là lần nào anh cũng nhận được lời động viên chát hơn cloxit từ đám bạn.
Thế rồi chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào, cuối cùng Lâm cũng “chộp” được một nàng. Có điều nàng đó bị… ế. Nghe mọi người bảo đã 30 tuổi nhưng Hoa chẳng bao giờ đi chơi tối, cũng chẳng hẹn hò ai, tính nết có phần cấm cảu. Nói chung Hoa là gái ế, bố mẹ cô mong từng giờ từng phút để tống tiễn con gái ra khỏi nhà.
Thế nên khi Lâm đến tìm hiểu, bố mẹ Hoa mừng như vớ được vàng. Lại thấy anh là bác sỹ nên ông bà càng ưng. Yêu nhau được vài tháng thì Lâm đặt vấn đề cưới xin. Dù sao thì giờ Lâm cũng không còn nhiều thời gian mà kén chọn.

Ảnh minh họa
Cuối tháng ấy đám cưới của Lâm với Hoa diễn ra suôn sẻ trước sự chúc phúc của người thân, bạn bè. Sau bao ngày tháng đợi chờ, giây phút hồi hộp nhất của cặp uyên ương cũng tới.
Hoa tắm xong, ngồi xuống giường đợi chồng. Lâm mắc bệnh nghề nghiệp, vừa mở cửa bước vào nhìn thấy vợ ngồi mép giường liền nhanh miệng.
- Em cứ nằm xuống, dạng 2 chân ra đợi anh chút.
Nghe chồng nói, Hoa hơi sốc, bởi cô cứ nghĩ tân hôn hai người phải lãng mạng, nhẹ nhàng thế nào chứ, ai lại thô thế này… Nhưng thôi chồng đã bảo vậy rồi thì cô cứ nghe theo. Hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh, Hoa từ từ ngả lưng xuống giường, đưa hai chân sang hai bên. Có điều, đêm nay cô lại mặc váy,… Đêm động phòng mà, mẹ dặn nhất định phải mặc chiếc váy mà mẹ mua cho. Song giờ cô thấy nó bất tiện quá, mặc váy xòe chân đúng là vô duyên không tả được. Đang lay hoay chưa biết làm thế nào thì tiếng quát của Lâm làm cô giật bắn.
- Ô hay, đã bảo là dang rộng hai chân ra mới khám được chứ. Cứ khép thế ai mà làm được?
Đến đây thì Hoa bật người dậy ôm mặt khóc.
- Thế này là sao? Rốt cuộc anh muốn em làm gì? Có ai tân hôn lại quát vợ như anh không? Vô duyên!
Tiếng thút thít của vợ làm Lâm bừng tỉnh, gãi đầu gãi tai.
- Thôi chết, anh xin lỗi... Tại bệnh nghề nghiệp của anh đó. Anh cứ nghĩ mình đang khám cho bệnh nhân.
Lâm vội vàng chạy lại dỗ dành, ôm vợ nằm xuống. Tới khi Hoa nguôi giận anh mới bắt đầu vuốt ve, âu yếm vợ. Nhưng chẳng hiểu do căng thẳng quá, hay do phải nhịn ba mươi mấy năm giờ mới được thỏa trí, mà vừa xung trận anh đã tự động ‘tiêu hết tiền’.
Sợ muối mặt với vợ, anh vội vàng kéo tấm ga trải giường quấn ngang người, đỏ gay mặt. Còn Hoa tự nhiên thấy chồng dừng cuộc cũng túm vội góc chăn che người, cô lẩm nghĩ thầm: “Chẳng lẽ anh ấy chê người mình nhiều mỡ quá?’
Ngồi một lúc, cả hai rơi vào căng thẳng, nhưng lại cố gắng "thử lại lần nữa". Lâm hốt hoảng vì tới nửa giờ đồng hồ mà anh chẳng thể làm ăn gì được, mồ hôi chảy đầm đìa như tắm. Thường ngày anh khám cho không biết bao nhiêu bệnh nhân nữ, trẻ có già có thì chẳng sao. Vậy mà giờ vừa chạm vào người vợ chân tay anh cứ run lẩy bẩy.
Hoa đợi mãi vẫn thấy chồng ‘loanh quanh’ không vào được ‘việc chính’, cô bực mình gắt um.
- Rút cục anh định ‘phơi’ vợ đến bao giờ, ‘khám xét’ từ tối tới giờ vẫn chưa đủ hả? Có định tân hôn nữa không thì nói cho em còn biết.
Vợ cáu, Lâm càng cuống.
- Anh,… thật ra anh cũng muốn có một đêm tân hôn thật nồng nàn với em, nhưng chẳng hiểu sao... mãi không được,...
Nhìn bộ dạng của chồng Hoa phá lên cười.
- Tưởng anh phải kinh nghiệm đầy mình chứ, hóa ra cũng chẳng hơn em.
- Ơ,…
- Ơ gì mà ơ, anh nằm yên, để em thử...
Hết cả giữ ý, giữ kẽ, Hoa vùng dậy đè chồng xuống giường mặc cho anh ú ớ.
- … Lần đầu của em à?
- Đúng rồi, lần đầu của em nhưng cũng còn hơn ối vạn lần anh. Ai đời bác sĩ sản khoa kinh nghiệm đầy mình, mà đêm tân hôn lóng ngóng chẳng làm được gì.
- Thì anh chỉ khám cho bệnh nhân chứ có sơ múi gì đâu mà đòi có kinh nghiệm.
Lâm càng khai, Hoa càng buồn cười. Cô không ngờ gái ế như cô cuối cùng lại vớ được anh bác sĩ tài ba lại còn ‘nguyên đai nguyên kiện’ thế này. Lâm cũng hạnh phúc không kém, cứ nghĩ không lấy được vợ thế mà vẫn chộp được cô nàng trong trắng với đêm 1 đêm tân hồn nồng nàn không sao quên được.
St