Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Đưa bồ đi du lịch, nửa đêm về nhà thấy một gã cao to lực lưỡng ra mở cửa mà choáng

KENHPHUNU.COM  | 11:00 , 06/10/2017
Đưa bồ đi du lịch, nửa đêm về nhà thấy một gã cao to lực lưỡng ra mở cửa mà choáng

Trung và vợ kết hôn ngót nghét cũng được bảy năm. Bảy năm, nghe sao mà dài thế, vì Trung đã bắt đầu cảm thấy ngán ngẩm với cuộc hôn nhân của mình.

Bảy năm, vợ chồng chung lưng đấu cật, sắm được một căn nhà chục tỷ, lại thêm cậu con trai kháu khỉnh. Công việc của anh cho thu nhập rất khá. Nói không ngoa chứ có khi An, vợ anh chẳng cần đi làm, ở nhà thôi cũng dư tiền tiêu.

Sau 3 năm kết hôn thì Trung càng ngày càng trẻ ra, phong độ hơn trước nhiều. Nhìn anh tự do, thoải mái, nhiều cô trong công ty còn tưởng sếp chưa có vợ. Cho tới khi họ thấy ngón tay anh có đeo nhẫn thì mới thất vọng tràn trề.

Nhiều lúc ngồi với bạn bè, thấy họ vô tư khoe vợ đẹp hoặc bồ xinh mà Trung thèm. Bạn Trung thấy vậy cũng đá đểu:
- Mày có đủ mọi thứ rồi nhưng thiếu một thứ, biết là gì không?
Trung thở dài thểu não:
- Đấy, mọi thứ của tao đều hoàn hảo, trừ vợ.

Bọn bạn thấy thế cười khoái chí. Trong đám bạn thân của Trung ai chẳng biết vợ anh.

An bằng tuổi Trung. So về sắc vóc, vợ không được xinh đẹp lắm nhưng bù lại, cô ấy rất giỏi giang. Trung cũng phải thừa nhận rằng tất cả những thứ anh có trong tay ngày hôm nay, không thiếu công lao của vợ.

Ảnh minh họa

Vợ với Trung giống như bùa hộ mệnh mang tới tài lộc, may mắn. Chỉ có điều sau khi sinh con, cô ấy xuống sắc rất nhiều, cộng thêm với thói quen ăn uống dễ dãi, nên An tăng cân vù vù. Thân hình vốn đã chẳng thon gọn lại càng phì nhiêu, màu mỡ. Nhiều lúc Trung cũng nói khéo với vợ:
- Anh ghét mỡ lắm, em làm thế nào bớt đi một tí cho anh nhờ.
- Em thì lại cứ thích mỡ màng một chút, chứ ăn kiêng em không chịu nổi.

Thế là Trung dần dần chán vợ. Cả tháng trời, có khi họa hoằn lắm, hai người mới gần gũi nhau 1, 2 lần, cũng chỉ là cho xong nghĩa vụ. Với Trung, vợ bây giờ chẳng khác gì cục mỡ, ngấy đến tận cổ. Và rồi, Trung tự cho phép bản thân mình hư một chút. Không khó khăn để Trung cặp với một cô nàng trẻ hơn cả chục tuổi.

Cô ấy đẹp không tì vết, chẳng có điểm nào chê cả. Trung nâng niu người tình như một món quà đắt giá phải bỏ tiền mua, nhưng anh không yêu cô ấy. Trung chỉ cần người tình giúp anh thỏa mãn nhu cầu sinh lý mà thôi. Đổi lại, cô ấy cũng được anh chu cấp từ chân đến tóc.

Hai người cặp với nhau rất sòng phẳng trong mối quan hệ tiền tình. Tất nhiên, chuyện này là bí mật. Anh thuộc mẫu người khôn ngoan, giỏi ăn vụng nhưng chùi mép cũng khéo. Vợ Trung chẳng bao giờ biết được.

Vừa chăm sóc người tình chu đáo, anh cũng không quên ngọt ngào với vợ để che mắt. Tuần này, anh và người tình có cuộc đi chơi dã ngoại nên Trung vừa ôm vợ, vừa thì thầm:
- Anh phải đi công tác đột xuất, em ở nhà giúp anh lo mọi việc nhé! Một tuần thôi rồi anh sẽ sớm về với mẹ con em.
- Vâng. Nhớ đừng có mà ôm con nào, em biết em giết cả đôi.
- Ôm vợ còn chưa hết còn đòi còn ôm ai nữa.

Trong đầu Trung tưởng tượng tới đủ thứ về cuộc du lịch với người tình. Anh đâu ngờ, lúc ôm chồng, vợ anh cũng mỉm cười với kế hoạch của riêng mình.

Trong mấy ngày lạc trên thiên đường với người tình, Trung quên béng luôn việc phải gọi điện về cho vợ. Và cũng quên luôn việc vợ không nhắn tin, không gọi điện cho mình. Kết thúc chuyến du hí, anh trở về nhà với bộ dạng mệt mỏi. Không mệt sao được khi người tình của Trung nóng bỏng đến vậy.
- Anh về luôn sao?
- Ừ, chứ ở với nhau cả tuần, mệt bã ra rồi.

Trung đi taxi đưa người tình về tận phòng rồi mới quay về nhà mình. Khuôn mặt anh cố gắng cười thật tươi, tay ấn chuông cửa.
Cứ tưởng vợ ra mở cửa như mọi khi, nhưng Trung há hốc mồm khi thấy một gã đàn ông bặm trợn thò đầu ra quát lớn:
- Đồ điên, nửa đêm nửa hôm còn bấm chuông cái gì…

Trung hơi sững người, nhưng anh cố bình tĩnh lại. Bao nhiêu suy nghĩ đen tối dồn lên vợ, “chắc chắn cô ta đã đưa gã bồ to xác này về nhà hú hí với nhau rồi”. Anh thủ sẵn một thế võ, nếu gã kia lao ra còn có thể chống lại.
- Mày là thằng nào, sao dám ở trong nhà tao lúc nửa đêm thế?
- Ơ cái thằng điên này. Nhà này tao mới mua lại. Tao không ở đây thì ở đâu. Mày không mau cút đi, tao cho một trận vỡ mồm bây giờ.

Thấy gã xăm trổ khắp người, vẻ mặt bặm trợn, tay giơ nắm đấm nên Trung đành phải ngậm ngùi quay đi. Anh nhấc điện thoại gọi cho vợ thì chỉ nhận được những tiếng tút dài. Kéo vali, Trung lang thang trong đêm tìm chỗ nghỉ chân thì có tin nhắn đến:
“Vì anh bận đi du ngoạn với bồ, lo nhà rộng không ai ở nên em bán rồi. Giờ em với con đi tận hưởng cuộc sống đây, mai nhớ tới công ty nhận đơn ly hôn nhé!”

Trung sốc cực độ. Cố gắng gọi lại cho vợ nhưng cô ấy đã tắt máy. Trung quên mất một điều là khi mua nhà, lúc ấy hai vợ chồng còn mặn nồng nên anh đã xởi lởi để An đứng tên.

Nếu vợ đã biết anh ngoại tình rồi, chắc chắn cô ấy sẽ không để công ty được yên, vì số vốn đầu tư mang tên cô ấy trong đó còn lớn hơn của anh. Trung tái mặt, chân tay run lẩy bẩy, chẳng biết phải làm gì để cứu vãn tình hình.
Anh ngồi sụp xuống đường. Còn bên trong ngôi nhà mà An nói đã bán, Trung không biết rằng cô ấy đang cười chua xót, rút tiền đưa cho cái gã bặm trợn vừa thuê về để đuổi chồng đi…

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep