Chắc hẳn ai kia còn nhớ giống cô, khi mà Lam đã nói với người đó "Đừng dùng bao... em muốn có con", và kết quả giờ đây chính là cô con gái xinh xắn đang nằm ngủ ngon trong vòng tay mẹ.
Lam, một biên dịch tiếng Trung xinh đẹp, tài năng nhưng lận đận tình duyên. Sau hai mối tình sâu nặng mà trái ngang, kẻ hèn nhát, kẻ phụ bạc. Cô chỉ cười khẩy khi ai đó nhắc đến 2 chữ “ĐÀN ÔNG”.
Sau một thời gian suy sụp, trải nghiệm, trường đời luyện Lam thành một con nhím, biết xù lông bảo vệ mình những lúc cần! Lam trở lên chai sạn, ngạo nghễ, và có chút bất cần. Lam tập trung nhiều hơn đến học tập và chăm sóc bản thân. Cô dành thời gian để học nhảy, học tiếng Anh, cô còn tham gia một câu lạc bộ phượt ở Hà Nội.
Đúng lúc đó, công việc của Lam có chút biến cố. Cô không hài lòng với vị trí mới được điều chuyển nên quyết định nghỉ việc luôn khi sếp vừa phân công.
Bố mẹ biết tin Lam nghỉ việc thì sốt sắng. Trước 2, 3 tuần lên thăm con gái một lần thì giờ tuần nào cũng lên.

Ảnh minh họa
- 29 tuổi đầu, con nhà người ta thì chồng con đề huề, mà con vẫn chưa đâu vào đâu
- Khổ quá, bố mẹ còn giục con thêm nữa con trốn đi luôn đấy!
- Chị giỏi rồi, đủ lông đủ cánh rồi còn cần gì bố mẹ nữa.
- Con xin mẹ đấy!
Lam quá mệt mỏi nghe lại những câu thúc giục của bố mẹ. Kể từ ngày chia tay Trí, mối tình mà cô những tưởng sẽ đơm hoa kết trái đến nơi rồi thì cô cũng từ bỏ luôn ý định sẽ gắn cuộc đời mình với bất cứ người đàn ông nào.
Mệt mỏi và rảnh rỗi, Lam quyết định đi du lịch một chuyến. Cô sẽ đi đâu đó xa xa, lâu lâu cho khuây khỏa mới về.
Lam đặt vé đi Phú Quốc 8 ngày.
Vừa bước xuống sân bay, Lam bắt gặp ánh mắt bối rối của một khách du lịch ngoại quốc. Thì ra, anh ta đang loay hoay không biết giải thích sao cho cô nhân viên về việc hành lý của anh đang bị thất lạc.
Lam lại giúp, cô chỉ mất 3 phút để giải thích và cô nhân viên nhanh chóng tìm ra hành lý giúp anh khách du lịch. Bằng vốn tiếng Việt hạn hẹp, anh chàng cố mời Lam ra uống nước để cảm ơn nhưng cô từ chối.
Thật không ngờ, cô gặp lại đúng anh khách du lịch người Châu Âu đó trong khách sạn, thậm chí, họ ở ngay cạnh phòng nhau. Nếu không phải họ đều đặt phòng trước thì Lam đã nghĩ anh ta cố tình theo dõi Lam về đây.
Sáng sớm hôm sau, khi Lam vừa chọn món và đặt đĩa thức ăn xuống bàn. Cô định lại lấy thêm nước cam và hoa quả thì anh khách lại gần, anh nói bằng tiếng Anh:
- Tôi ngồi đây được chứ?
- Tất nhiên.
- Cảm ơn em chuyện hôm qua nhé!
Vừa ăn, vừa chuyện trò vài câu xã giao, anh ta giới thiệu tên và ngỏ ý nhờ Lam giúp đỡ:
- Tôi tên là Daniel, cứ gọi tôi là Dan, tôi đi một mình, tôi có chút khó khăn với tiếng Việt nên nếu không phiền cô có thể tiếp tục giúp tôi như hôm qua trong vài ngày tới không?
Lam nghĩ mình đi một mình cũng buồn, có thêm một người bạn đồng hành cũng vui. Và cũng là cơ hội cho cô thực hành tiếng Anh với người bản xứ không mất tiền. Lam đồng ý.
- Ok!
Họ vừa ăn sáng vừa lên lịch trình cho ngày đầu tiên tại Phú Quốc. Sáng tắm biển Bãi Sao, trưa đi ăn hải sản trên thuyền, chiều tắm biển, lặn ngắm san hô, tối đi chợ đêm Dinh Cậu!
Bãi biển vắng, Lam với Dan sánh đôi bên nhau khiến nhiều người gặp hiểu lầm là cặp đôi mới cưới. Quả thật, họ rất đẹp đôi và tình tứ.
Ngay sáng hôm đó, Lam đang bị chuột rút suýt đuối nước may sao có Dan. Từ đó, Lam bớt gai góc, cô như con chim nhỏ lại muốn được một bàn tay che chở. Sau nhiều năm chai sạn, cô lại biết rạo rực sau mỗi cái va chạm da thịt với Dan.
Mọi thứ cứ thật tự nhiên, hai người nảy sinh mối tình “sét đánh” lúc nào không biết!
Lam và Dan gần như cắt đứt liên lạc với tất cả các mối quan hệ khác. Những ngày còn lại, họ dành trọn cho nhau. Ở Phú Quốc, một nơi được ví như thiên đường, chính xác Lam và Dan đã có những phút giây thăng hoa tột độ.
Không cần biết ngày mai sẽ ra sao, họ chỉ cần biết người kia như một món quà của tạo hóa dành riêng cho mình. Cứ thế, họ miệt mài tận hưởng. Có lẽ một người đàn ông và một người phụ nữ càng biết rõ nhau nhiều thì càng thêm hụt hẫng. Lam và Dan từ 2 nửa trái đất vô tình hội ngộ, họ biết về nhau đủ ít để vẫn là thiên thần trong tim nhau.
Đêm cuối cùng, Lam và Dan không ngủ, có những giọt nước mắt tiếc nuối rơi xuống! Lam đọc báo, xem phim ảnh nhiều nhưng không ngờ người đàn ông phương Tây họ lịch sự đến thế.
Ngay cả chuyện ân ái, dù cuồng nhiệt đến đâu, Lam luôn cảm thấy Dan tôn trọng cô hết mực, từ ánh mắt đến mọi chuyển động. Sau màn dạo đầu mê đắm, Dan định bóc cái gói vuông vuông lấy ra từ ví như mọi lần thì Lam giật lấy:
- Đừng dùng bao…
- …
- Đừng dùng bao… Em muốn có con.
Có một chút ái ngại trong đôi mắt xanh dưới hàng mi rậm dày cong vút… Nhưng Lam lấy hai tay kéo đầu Dan vùi vào ngực mình.
- Em muốn có con, đứa con của riêng em, cho riêng em thôi… Please!
...
Sau hôm đó, họ phải chia tay. Lam và Dan thống nhất không lấy bất cứ contact nào của nhau. Họ sẽ không liên lạc gì với nhau. Tuyệt đối tôn trọng cuộc sống riêng tư của nhau.
Về đến Hà Nội, Lam mang theo tia hy vọng về một đứa con cho riêng mình, cô xác định sẽ chống lại cả thế giới để làm mẹ đơn thân.
Vô tình giặt giày, Lam thấy dưới lót giày cô có một mảnh giấy nhỏ, dở ra đọc thì thấy dòng chữ tiếng Anh đại loại: “Tôi chưa kịp nói, tôi cũng không dám nói nhưng tôi yêu em! Nếu 3 năm sau em vẫn còn nhớ đến tôi thì mình gặp nhau nhé! Ngày này, tháng này, giờ này luôn… Daniel – 00h30am"
Lam ôm con gái nhỏ trở lại Phú Quốc theo lời hẹn cô vẫn chờ đợi suốt 3 năm qua, nhưng cũng không hy vọng nhiều!
Có tiếng gõ cửa… Lam nhẹ nhàng nhất có thể ra mở cửa để không làm con gái tỉnh giấc!
- Daniel. Lam ngỡ ngàng, cô không tin vào mắt mình...
- Chào em!
- …
- Anh đợi ngày ngày đúng 3 năm, còn anh đến đây cũng 3 ngày rồi! Mà giờ mới đến giờ hẹn!
Lam và Dan chính thức trở lại thiên đường, đêm đó, họ lại... không dùng bao!
St