- Anh ơi, bên này đang bão, hai mẹ con hoãn chuyến bay rồi, mai mới về được.
- Vậy à, đang nhớ hai mẹ con, cứ tưởng tối nay về.
- Thôi, anh chịu khó ở một mình đêm nay, mai về em bù...
Thế là mai vợ con mới về, đêm nay Trung thoải mái chơi bài ăn tiền với bạn tới hơn mười hai giờ đêm mới mò về nhà. Thảo đã bao nhiêu lần nhắc cái tội nghiện cờ bạc của chồng rồi nhưng Trung không chừa, cứ hễ sểnh ra là rủ bạn chơi cho vui.
Về đến nhà, Trung mở cửa vào, lạ thật cửa không khoá, chẳng nhẽ lúc tối vội đi nên anh quên sao? Trung chột dạ, tính anh cũng hay lơ đãng lắm. Lạ thật, nhưng tại sao đèn ngủ lại sáng nhỉ? Có lẽ anh quên cả tắt đèn.
Rón rén đi vào, anh nghe có tiếng động trong buồng, “Có trộm rồi!”, Trung lôi từ sau cánh cửa ra một cái gậy sắt, anh thường để đó phòng những tình huống như thế này.
Giữa lúc ấy, một cô gái trẻ đẹp từ trong buồng ngủ của hai vợ chồng bước ra, trong tay cầm mấy cái túi xách của vợ anh.
- Này cô kia, sao đêm hôm mò vào nhà tôi trộm đồ à?
Vừa nhìn thấy Trung cầm gậy, cô gái vội vàng thả túi xách xuống đất:
- Anh ơi! Tha cho em đi! Em chẳng lấy gì đâu, cho em ra đi nhé!
- Không lấy gì sao lại ôm cả đống thế kia.
- Em trả lại hết đó ạ...

Ảnh minh họa
Nói rồi, cô ta len lén bước ra cửa.
- Đứng lại.
Trung thấy kẻ trộm là nữ, lại có một thân một mình, nên can đảm hẳn lên:
- Nửa đêm khuya khoắt, vào nhà ăn trộm đồ, cô cũng gan nhỉ. Ai biết cô giấu cái gì trong người nữa không?
Trong nhà Trung ít khi để nhiều tiền mặt, nhưng đồ nữ trang của vợ cô ấy hay để ngăn kéo. Có lẽ cô ta “chôm” hết rồi.
Tên trộm run rẩy nói:
- Anh ơi! Đúng là em không lấy một thứ gì! Không tin thì anh xem đây!
Vừa nói, cô gái vừa lột đồ ra. Trong nháy mắt, trên người chỉ còn lại nội y mà thôi.
Hai mắt Trung trố ra, cô ta chẳng những có gương mặt xinh xắn, thể hình rất chuẩn, thân hình đầy đặn, mà đôi ngực tròn ngồn ngộn lên, chiếc quần chíp màu đỏ nhỏ xíu bỗng làm cho Trung cảm thấy bối rối.
Nhìn thấy ánh mắt của Trung, cô ta đổi ngay chiến thuật:
- Anh ơi! Mọi thứ đều bày ra cả, anh thả cho em đi nhé!
Lúc này, Trung mới dần dần định thần, mặt đanh lại, lừ lừ mắt, nói:
- Đi với tôi ra đồn công an.
Cô gái vội ngồi thụp xuống, ôm chặt chân Trung khóc mếu máo, van xin:
- Anh ơi! Em xin anh! Đừng có lôi em ra đồn công an! Em sợ bị đi tù lắm, em trót dại vào nhà anh, em cũng có lấy gì đâu, tha cho em đi. Em sẽ đền anh...
- Đền cái gì? Đền thế nào?
- Anh trông em không đến nỗi xấu phải không? Em lại biết mát xa. Chắc anh đi chơi về mệt lắm, hay là anh nằm xuống đây, để em mát xa cho anh nhé.
Trung tặc lưỡi, giọng cô ta đúng là sặc mùi của gái đường phố, chỉ được mỗi cái là đẹp, còn nhân cách thì hỏng bét, thật đáng tiếc.
Nhưng phải công nhận là cô ta đẹp thật, dáng chuẩn như người mẫu, sao lại không tận dụng cơ hội để kiếm sống bằng nghề lương thiện, mà lại đi trộm cắp thế này chứ?
Trung hơi động lòng, đứng trước một cô gái đã cởi hết ra, phơi bày lồ lộ trước mặt, làm sao mà không rung động chứ? Chỉ là một cô gái chân yếu tay mềm thôi mà, chắc chẳng làm được gì mình đâu. Chẳng hiểu tại sao, Trung lại gật đầu, coi như đồng ý.
Lập tức, anh đi vào phòng ngủ, nằm lên giường. Cô ta cũng đi theo vào, bắt đầu mát xa cho Trung. Cô ả tỏ ra ngoan ngoãn, lại rất tận tâm. Bàn tay mềm mại làm cho Trung cảm thấy toàn thân dễ chịu. Vừa phục vụ anh, cô vừa nhẹ nhàng hỏi:
- Anh thấy thoải mái không?
Thấy anh có vẻ động lòng nên cô ta mạnh dạn luồn tay xuống dưới bụng anh, vuốt ve lên ngực anh.
Trung gạt tay cô ra, vùng đứng dậy, vặn lưng vặn mình mấy cái:
- Xong rồi, cô đi đi ! Coi như hai ta thanh toán sòng phẳng rồi nhé!
Ai ngờ, cô gái lại ôm chầm lấy anh:
- Không lẽ anh không có tí cảm giác nào sao?
Trung hoảng hồn:
- Cô!... Cô đừng có làm tới nhé.
Mặc kệ Trung, cô ta cứ lao vào đè nghiến anh xuống giường. Trung vùng dậy, đẩy cô ta ngã nhào ra.
- Cô bị điên à?
- Em muốn anh mà. Hôm nay em đi kiếm ăn chẳng được gì cả, mai không mang một ít tiền về thì bọn bảo kê nó đánh chết em luôn. Anh cho em phục vụ anh nhé, rồi em xin mấy trăm.
Trung ngồi đần người ra một lúc. Rồi rút ví ném 1 triệu xuống trước mặt cô gái:
- Cầm lấy rồi đi đi, đừng để tôi gọi công an.
Cô ta nhặt tiền rồi mặc váy vào.
- Anh thật sự không cần làm gì em sao?
- Không, tôi không phải loại ăn tạp.
Cô ta đi rồi, Trung mới ngồi ngẩn người ra một lúc. Lúc này anh mới nhớ ra gọi điện cho vợ, cô ấy nói giọng còn ngái ngủ:
- Anh gọi muộn thế?
- Anh nhớ hai mẹ con quá, mai về sớm sớm tí nhé.
- Hôm nay lạ vậy, thôi em ngủ đây. Mai 9 giờ máy bay mới cất cánh.
- Ừ. Anh chờ hai mẹ con.
Trung nhẹ cả người, anh nghĩ cũng may không phải là vợ thử mình. Cô ấy mà biết anh trót mềm lòng, để ả gái kia mát xa cho thì chắc chỉ có chết.
Nhưng anh không biết ở bên kia, vợ Trung đang xem video mà cô gái đó vừa gửii. Cô giận lắm nhưng rồi lại tủm tỉm cười.
“Anh cứng lắm chị, chắc không phải ra ngoài gái gú như chị nghĩ đâu”
“Được rồi, cảm ơn em, mai chị sẽ chuyển nốt tiền công cho em”
Vợ Trung tỉnh cả ngủ, cô cũng không biết cái tính đa nghi thái quá của mình về chồng đến bao giờ mới hết, cũng vì cô yêu anh quá mà. Cô thấy khó ngủ, chắc là thức cả đêm đến sáng để nhanh nhanh được về với anh...
St