- Cô kiếm ra bao nhiêu tiền mà có quyền lên tiếng ở trong cái nhà này?
Minh đưa ánh nhìn thách thức về phía vợ, buông giọng điệu mỉa mai, đầy giễu cợt. Mai khựng lại nhìn chồng. Cô không nghĩ là có ngày cô lại nghe được những điều này từ phía đàn ông mà cô gọi là chồng.
Ngày trước, Mai làm văn thư cho một cơ quan nhà nước. Tuy lương không cao nhưng công việc nhẹ nhàng ổn định, phù hợp với khả năng của cô. Còn Minh là trưởng phòng kinh doanh của một công ty tư nhân, có vốn đầu tư nước ngoài nên thu nhập hàng tháng của anh khá cao.
Thời gian đầu sau đám cưới, cuộc sống của hai vợ chồng diễn ra rất vui vẻ, hòa thuận. Sáng sáng họ chở nhau đi làm, chiều về lại quấn quít chuẩn bị bữa tối. Khi Mai có bầu rồi sanh con, Minh đề nghị vợ nghỉ việc, chỉ ở nhà chăm con và nội trợ thôi.
- Anh nghĩ là em hẳn đi, lương ba cọc ba đồng chả bõ.
- Nhưng em vẫn muốn đi làm cho đỡ tù túng anh ạ.
- Nhà chỉ có hai vợ chồng, ông bà nội ngoại ở xa, con thì còn nhỏ chả lẽ lại đem đi gửi. Thôi, anh quyết rồi.
Ảnh minh họa
Nghe chồng nói cũng có lí nên Mai xin nghỉ việc hẳn, hàng ngày chỉ ở nhà nấu nướng, dọn dẹp, chăm con, đợi chồng đi làm về.
Minh vẫn đều đặn đưa tiền cho vợ hàng tháng, nhưng giá cả leo thang, nhiều khoản phải tiêu. Mỗi lần vợ ngỏ ý muốn hỏi thêm thì anh lại nhăn mặt:
- Em tiêu pha vừa phải thôi, tính em hay ôm đồm nhà ngoại, anh không phải là cái mỏ, cái gì cũng có giới hạn của nó thôi chứ.
- Anh nói cái gì mà ôm đồm nhà ngoại, đã bao giờ em như thế chưa? Nhà ngoại có cái gì thì nhà nội có cái ấy, có thiếu của ai bao giờ.
- Thôi đi, anh không muốn cãi nhau với em, đau đầu lắm. Từ ngày mai chi tiêu cái gì ghi rõ ra cho anh.
Minh nghi ngờ vợ bớt xén tiền cho nhà ngoại nên dần dà chuyện gì anh cũng không thèm kể hay bàn bạc mà cứ tự mình quyết định mọi thứ. Vợ hỏi thì anh cao giọng:
- Em suốt ngày quanh quẩn bếp núc thì biết cái gì?
Hôm khác, thấy vợ than mệt. Minh bĩu môi:
- Anh đi làm, bận trăm công nghìn việc còn chả than mệt thì thôi, em ở nhà suốt ngày thì mệt cái nỗi gì?
Mai cảm thấy cuộc sống vợ chồng càng ngày càng xuống dốc, Minh vô tâm hơn và cũng chẳng còn mặn mà chuyện chăn gối với cô như trước nữa. Mai cố gắng thay đổi, làm mới bản thân hơn bằng việc đi mua thêm vài bộ đồ mới.
Cô hồi hộp mặc thử khoe với chồng. Đáp lại sự mong chờ của vợ, Minh thở dài:
- Ôi dào, có đi đến đâu đâu mà váy với chả áo. Thôi cởi ra đi.
Càng ngày Mai càng thấy tủi thân vì sự xem thường của chồng và khổ sở vì cái sự “ăn bám” của mình. Cho đến một ngày, Mai không còn chịu đựng nổi sự tù túng, ngột ngạt trong chính ngôi nhà này nữa. Cô đưa đơn ly hôn.
- Đồ điên, không có tôi cô làm sao sống được. Thân tầm gửi giờ lại muốn sống tự lập à, sướng không biết đường hưởng còn bày đặt.
- Anh cứ ký đi. Em không chết được đâu mà sợ.
Anh thản nhiên đặt bút kí vào tờ đơn với một thái độ trịch thượng và bề trên, không chút do dự. Sau khi có quyết định ly hôn của tòa, Mai ôm con về nhà ngoại.
Để chứng minh cho vợ thấy, Minh lập tức dẫn người tình anh mới quen về nhà ở. Cô ta trẻ hơn Mai, ăn mặc sành điệu hơn, lại biết làm Minh vui nữa. Minh thấy hả hê với sự lựa chọn của mình lắm.
Nhưng ở chung với nhau một tuần, Minh phát chán khi thấy cô nhân tình suốt ngày chỉ lo chưng diện, làm đẹp, cơm không thèm nấu, quần áo chỉ việc bỏ vào máy giặt mà cô ta cũng không buồn đụng đến. Nhà cửa thì lúc sáng Minh đi làm như thế nào thì lúc về cũng y như vậy.
Đã đi làm về mệt nên Minh cảm thấy chán ngán đến tận cổ. Anh gắt gỏng:
- Sao em ở nhà cả ngày mà để nhà cửa bề bộn như vậy hả?
Cô nhân tình cong cớn, bĩu môi:
- Việc nhà anh thì anh thuê người làm đi, cứ làm như đưa tôi về thì tôi phải hầu anh chắc. Anh có giỏi thì tự đi mà làm, cái ngữ đàn ông chỉ giỏi to mồm sai khiến, quát tháo người khác như anh thì bị vợ bỏ là đáng đời.
Nói xong, cô ta ngoe nguẩy xách túi bỏ đi khiến Minh tức giận. Anh lên phòng nằm thì phát hiện toàn bộ tiền trong két sắt đã biến mất, gọi điện cho nhân tình thì cô ta đáp ráo hoảnh:
- Tôi chỉ lấy số tiền mình xứng đáng được hưởng thôi. Anh nghĩ thời gian qua tôi hầu hạ anh không công chắc?
Còn lại một mình trong căn nhà lạnh lẽo, anh nhớ lại những lúc còn có Mai bên cạnh, Minh cứ đi làm về là thấy nhà cửa đã gọn gàng, sạch bóng, cơm nước sẵn sàng, áo quần là ủi tươm tất. Trước đây, Minh nghĩ việc nhà nhẹ nhàng lắm, làm loáng cái là xong.
Giờ phải tự mình làm mọi thứ, Minh mới thấm thía nỗi vất vả của vợ mình trước đây. Cứ tưởng ra ngoài đi làm, công việc sử dụng đầu óc mới vất vả, mới mệt nhọc, còn nội trợ chỉ là những việc dùng đến chân tay, đơn giản có gì khó đâu. Anh đã sai lầm, hoàn toàn sai lầm với suy nghĩ nông cạn, ngu ngốc này!!!
Minh gọi điện cho Mai, thủ thỉ:
- Anh… anh sai rồi. Chúng ta… quay lại được không?
- Có không giữ, mất đừng tìm. Anh chưa nghe thấy câu ấy à. Thôi tôi phải cho con ngủ đây, chào anh.
Mai cụp máy ngay lập tức khiến Minh choáng váng, anh không ngờ cô lại kiên quyết đến như vậy, đến giờ phút này anh mới nhận ra người vợ kề gối tay ấp mỗi ngày của mình quan trọng đến nhường nào.
St