Chồng tôi là con một, ông bà lại cưới nhau mãi 6,7 năm mới sinh được mình anh nên càng cưng chiều hết mực. Người đàn ông gần 30 tuổi đầu mà chẳng khác gì một đứa trẻ trong thân xác người lớn.
Từ hồi yêu nhau đến khi về làm vợ anh cũng gần 3 năm rồi mà việc lớn, việc bé trong nhà anh chẳng động tay giúp tôi được gì. Toàn phải một mình vợ đứng ra lo liệu từ a đến z. Lắm lúc tôi nghĩ, chẳng biết mình lấy chồng hay rước về một người đàn bà nữa.
Cũng vì bố mẹ chồng bao bọc con trai quá mức nên tôi đã tranh cãi quyết liệt để được ra ở riêng, mong sao cái tính trẻ con của anh có thể bớt đi một chút cho vợ con nhờ.
Cách đây 1 tháng, ngồi lướt facebook vô tình tôi xem được bức ảnh chồng chụp cùng cô đồng nghiệp nữ. Nhìn mặt anh mếu máo đến tội. Tấm ảnh đó được đăng lên với caption:
- Hương đi rồi, Toàn có buồn không? Nhìn nước mắt ngắn dài thế kia là đủ hiểu rồi. Để đây và không nói gì thêm.
Kéo xuống một chút, đọc được bình luận của bạn bè anh mà tôi chỉ biết bấm bụng cười:
- Không biết vợ thằng Toàn xem được cái này sẽ nghĩ thế nào nhỉ? Phải tao là ghen nổ đom đóm mắt rồi. Lôi chồng về cho một trận tơi tả.

Ảnh minh họa
Trong đầu tôi lúc ấy chẳng mảy may nghĩ gì đến chuyện chồng ngoại tình bởi tôi biết tỏng tính anh hay rơi nước mắt. Trong buổi chia tay đồng nghiệp, anh khóc như thế cũng là chuyện bình thường. Tôi vừa buồn cười lại vừa xấu hổ khi nghĩ tới khoảnh khắc ấy vì chắc chắn sẽ có rất nhiều người trêu đùa anh.
Chồng tôi làm nhân viên IT, ngoài giờ làm anh rất hay la cà quán xá với bạn bè. Một đợt, con bị sốt cao. Tôi nhắn chồng đi làm về sớm với con xem thế nào mà 6h tôi vẫn chẳng hề thấy bóng dáng anh đâu. Con tôi vẫn ở nhà một mình với bác giúp việc. Cho con ăn rồi uống thuốc xong, tôi gọi cho chồng mấy lần nhưng không được. Tức quá, tôi lấy xe rồi đi thẳng ra cái quán nhậu anh vẫn hay ngồi cùng bạn. Tới nơi, do không kiềm chế nổi thế là tôi túm lấy cổ áo chồng kéo xềnh xệch ra cửa quán:
- Em làm cái gì thế?
- Em gọi anh bao nhiêu lần rồi? Con ốm mà anh không thèm quan tâm, ngồi đây mà đú đởn nữa à.
Vừa nói được có thế, chồng tôi lại dở chứng “mít ướt”, khóc như trẻ con rồi về thẳng nhà bố mẹ đẻ.
Cãi nhau mấy ngày vẫn chẳng thấy chồng vác mặt về mà chỉ nhắn vỏn vẹn đúng một câu:
- Em phải đến xin lỗi anh, anh mới về.
Mẹ chồng thì ra sức ép với tôi rằng:
- Sĩ diện của đàn ông lớn lắm, con chịu nhún nhường nó một tí cho vui cửa vui nhà.
Tôi thấy đúng là hết thuốc chữa với ông chồng nhà mình thật rồi. Đàn ông đàn ang gì mà vợ mới nói thế đã khóc như trẻ con rồi ở lì nhà bố mẹ đẻ không về. Nhà người ta thì cãi nhau với chồng, vợ bỏ về, còn nhà tôi thì ngược lại.
Tôi chẳng biết nên làm gì với người chồng không có tí khí chất đàn ông này nữa. Đúng là thời gian sống chung với anh, tôi chưa ngày nào được ỷ lại vào chồng, toàn phải gồng mình lên để tập làm một “thằng đàn ông”. Nhiều người khuyên tôi nên bỏ quách đi nhưng ly hôn rồi thì con tôi sẽ thế nào đây? Tôi khó nghĩ quá.
St