Ngày tôi và anh làm đám cưới, nhiều bạn bè cũng nói bóng gió rằng, chuyện này sớm muộn cũng xảy ra vì chồng tôi đẹp trai, ga lăng và hào phóng với phụ nữ. Tôi nghe thế chỉ cười bảo:
- Chúng mày đứng có ghen tỵ với tao.
Nhưng rồi những lời dự báo đấy lại đến sau 5 năm chung sống. Tôi điên lắm, nhưng sĩ diện của người đàn bà thành đạt không cho phép tôi làm ầm ĩ lên. Tôi âm thầm tìm hiểu danh tính cô bồ của chồng.
Quả thực anh cũng có mắt nhìn người thật. Cô ấy xinh đẹp ngọt ngào, rất trẻ, có khi ít hơn anh đến cả chục tuổi cũng nên. Anh chiều chuộng cô ấy hết mức có thể. Bù lại chắc chắn cô ả cũng chiều anh tới bến. Chẳng thế mà về nhà, anh lạnh nhạt chuyện giường chiếu với tôi, khi nào cũng lấy lý do “mệt”.
Ăn chán ở ngoài về nhà mệt cũng phải rồi. Được thôi, mệt thì phen này tôi cho các người mệt luôn một thể. Tôi ra mặt nhắn tin cho cô ta luôn:
“Xem ra em có vẻ thích chồng chị nhỉ, có dám gặp chị không?”

Ảnh minh họa
Không ngờ cô ta cũng dám vác mặt đến gặp tôi thật. Cô ả trẻ nhưng vô cùng kênh kiệu và hỗn láo. Vừa gặp tôi ở quán cà phê, cô ta đã khoanh tay hất hàm bảo:
- Chị nói gì thì nói nhanh đi, tôi không có nhiều thời gian đâu.
Lúc đó, tôi chỉ muốn lao đến tát cho cô ta một cái nhưng tôi đã nhịn được, chỉ bình tĩnh nói:
- Chị đến để hỏi xem em có thích chồng chị không? Nếu thích, chị “dâng” luôn cho để em khỏi mất công cướp giật.
Nhân tình của chồng tôi há hốc mồm kinh ngạc. Dù sao chồng tôi cũng là người đàn ông khiến nhiều phụ nữ khác mong muốn. Tôi nhìn gương mặt câng câng của cô ta mà cười khẩy.
- Nếu em muốn chồng chị thì hai người có thể dắt tay nhau ra ngoài đường. Nhà cửa, tiền bạc đều do một tay chị nắm hết rồi nên đừng mơ “đào mỏ” được gì. Chồng chị chỉ được cái bảnh bao bên ngoài thôi chứ cũng trên răng dưới quần đùi.
Nghe tôi nói vậy cô ả chuyển sắc mặt, nhưng có vẻ không tin.
Một hôm, tôi thấy điện thoại chồng sáng đèn. Là số của cô ta gọi đến nên tôi bật máy:
- Em nhớ anh quá! Anh đến với em đi.
Nghe cái giọng là biết đang muốn trêu gan tôi rồi. Tôi cũng giả vờ bảo:
- Em ơi, em có thương chồng chị thì cứu anh ấy với. Chẳng hiểu anh ấy làm ăn kiểu gì mà giờ nợ một đống tiền. Vừa rồi bọn xã hội đen đến nhà đòi giết, anh ấy trốn rồi, điện thoại còn vứt lại đây này.
Cô nhân tình của chồng nghe thế thì cúp máy ngay lập tức. Sáng sớm nay gia đình nhà chồng tôi có việc gấp, chồng lật đật đưa mẹ về về quê. Trong lúc anh loay hoay lấy xe thì tôi kịp “thó” cái điện thoại của anh giấu đi.
Tôi tắt điện thoại của chồng để cho sự việc thêm phần đáng tin cậy. Chắc không cuồng nhau đến mức lưu cả số ở trong đầu đâu.
Có lẽ những lời nói của tôi đã đủ kích động cô nhân tình của chồng. Khoảng 1 tuần sau, tôi thấy anh về nhà với vẻ mặt thất thần. Tôi thầm nghĩ “chắc là đá nhau rồi”.
Nhưng không, cô ả vẫn chưa chịu buông tha chồng tôi. Đúng hôm đó tôi với anh đi liên hoan, anh uống say lắm. Tôi đang lái xe đưa chồng về thì nhận được nhắn tin khiêu khích:
“Anh đang ở đâu? Em nhớ anh quá...”
Bực mình với thể loại dai như đỉa này. Tôi liền vòng xe vào một nhà nghỉ gần đó, dìu chồng vào giường và nhắn tin số phòng cho ả kia:
“Anh say quá, vừa giải quyết nợ nần xong, có tiền rồi. Em đến nhà nghỉ với anh nhé”
Không ngờ 30 phút sau có tiếng gõ cửa thật. Tôi lột hết chăn trên người chồng ra, rồi âm thầm đứng nép vào sau cái rèm cửa. Cô bồ khẽ mở cửa đi vào. Nhìn thấy anh trong tình trạng khỏa thân ngủ say, cô ả cũng cởi đồ nhoay nhoáy rồi nằm xuống bên cạnh.
Cho đến khi thấy máy điện thoại tôi sáng lóa chụp ảnh cô ả mới hoảng hốt, vơ vội chăn cuốn lên người.
- Thế nào em ơi, đến giúp chồng chị đấy à.
- Chị… sao chị lại trốn ở đây?
- Chị vào cởi sẵn ra để dâng cho em rồi đó.
- Ý chị là gì đây?
- Chồng chị vẫn đang thiếu nợ ngân hàng một khoản, nếu em có thì trả nợ giúp anh ấy, bằng không những tấm ảnh nhạy cảm này sẵn sàng đi du lịch khắp trên mạng đấy.
Mới nghe thế cô ta đã bảo:
- Chị nghĩ tôi bị điên à? Trai đẹp ngoài đời thiếu gì. Tôi quen chồng chị vì nghĩ anh ta giàu có thôi, dại gì rước họa vào thân.
- Nếu không muốn bẽ mặt thì biến không dấu vết khỏi chồng chị. Không thì đừng trách.
Nghe vậy, cô ả sợ xanh mặt, lập bập vơ vội quần áo mặc vào rồi chuồn. Sau đó, tôi nằm ôm chồng, chẳng biết bao giờ gã mới tỉnh rượu cho. Tôi dự định sẽ “tu sửa” lại ông chồng hào hoa “dởm” của mình một bài học thật đàng hoàng mới được.