Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, đông con ở vùng nông thôn Bắc Bộ, bị người ta khinh thường vì nghèo, vì không có tiền, tôi luôn muốn cố gắng học tập, ước mong sẽ đỡ đần được bố mẹ sau này.
Đàn ông đã sai khi phụ bạc những nghĩa tình mà người phụ nữ bên cạnh dành cho mình. Sai khi cứ mãi đùa giỡn với những năm tháng thanh xuân mà đàn bà đánh đổi.
Chị bảo, nhiều lúc mệt mỏi lắm vì phải sống như một người đàn ông. Nhiều lúc muốn buông xuôi nhưng không thể vì còn gánh trên vai nhiều gánh nặng, phải lo tương lai cho con đủ đầy.
Ngày xưa có người hỏi Aristotle “Tại sao có nhiều người đàn bà đẹp lại lấy đàn ông chẳng ra gì?”. Nhà hiền triết trả lời “Bởi vì đàn ông thông minh chẳng dại gì lại lấy đàn bà đẹp”. Một câu trả lời thông minh, dí dỏm và ý nghĩa làm sao.
Nhà chồng tôi không nghèo, cũng không phải ở vùng xa xôi hẻo lánh nào cả, thế nhưng mẹ chồng tôi lại có tư duy và lối sống cực kỳ quái dị mà như nhiều người nhận xét là bẩn.
Phụ nữ khôn ngoan tự hiểu những gì nhận được từ đàn ông sẽ không bền bằng chính bản thân tạo ra. Đàn ông có thể nói yêu bạn nhưng lời đó chưa hẳn đã là thật lòng. Và những gì cho bạn, đến một lúc nào đó anh ấy sẽ lấy lại chẳng thiếu.
Tàn nhẫn nhất với đàn bà không phải là khi chồng ngoại tình mà là, chấp nhận nghỉ việc ở nhà chăm con nhưng thứ họ nhận được chỉ là câu nói đầy xót xa: “chỉ ở nhà chăm con thôi mà cũng không nên trò” từ chính miệng bạn đời thốt ra.
Tôi và Hiền là chị em dâu, người ta vẫn bảo "chị em dâu như bầu nước lã" nhưng tôi thì quan điểm rất cởi mở, ai tốt với mình thì mình tốt lại, cùng cảnh đi làm dâu, thương nhau một chút thì vẫn hơn.
Đêm đó tôi đã lang thang ở ngoài cả đêm. Tôi đi đến những nơi hai đứa từng hẹn hò khi đang yêu và nhớ về ngày xưa. Sau tất cả, sáng hôm sau trở về, tôi quyết định sẽ coi như mình không biết chuyện kia và giữ kín không để ai biết.
Tôi muốn chấm dứt tất cả, cắt đứt mọi sự ràng buộc với gia đình anh, người chồng mà tôi luôn trân trọng lại coi thường tôi như vậy. Tôi ra đi với hai bàn tay trắng và hứa sẽ làm lại từ đầu thật tốt vì tôi đã không còn chỉ có một mình
Chỉ một câu hỏi của mẹ: Mọi thứ vẫn ổn chứ con? Thì tất cả những gì mạnh mẽ mà bạn gồng lên ngoài kia bỗng tan tành hết. Bạn chỉ muốn nói, con chẳng ổn chút nào, nhưng chẳng thể mà chỉ cười khì: Con mẹ không ổn, thì ai ổn được đây.
Con tôi đứng giữa phòng nước mắt giàn giụa, dưới chân là một chai nước hoa bằng thuỷ tinh vỡ tung toé. Tôi vừa chạy đến bế con lên thì chị ta đã hét toáng.
Chưa bao giờ tôi cảm thấy cuộc sống của mình lại cay đắng đến nhường này. Tôi đã bị lừa dối một cách trắng trợn, tồi tệ. Nỗi đau này khiến tôi không thể nào nguôi ngoai và tha thứ được.
Đàn bà luôn có thể cố gắng để phù hợp với những đổi thay, để sửa đổi nếu họ thấy vẫn còn khả năng. Nhưng trái tim đàn ông lại không như đàn bà. Khi đàn bà chưa từng từ bỏ thì đàn ông lại sẵn sàng buông tay…