Tôi là gái quê chân ướt chân ráo lên thành phố, không quen ai, cũng chẳng có bà con thân thích nào ở đây. Tôi được một người trong làng giới thiệu lên thành phố làm trong một nhà hàng của gia đình họ, thế nên khi lên đây, tôi đi thẳng đến nhà hàng đó. Họ cho tôi một phòng bé tí cạnh bếp, bảo rằng vì tôi mới lên không quen ai nên có thể ở lại đó trông nhà hàng cùng mấy người nữa rồi dậy làm việc luôn cho tiện.