- Em cứ bình tĩnh, cho anh thêm một chút thời gian.
Tôi đợi anh hơn nửa năm, chấp nhận cảnh đầu thừa đuôi thẹo. Nhưng rồi sau một trận ốm tôi bỗng nhận ra mình cần có một người chồng.
Tôi gọi điện cho vợ anh, thông báo về sự có mặt của mình. Ý định của tôi là kể cho chị biết về mối tình trắc trở, chỉ vừa đủ chứ không thêm thắt. Nhưng vợ anh không phải là người có đủ kiên nhẫn để có thể nghe hết câu chuyện. Chị tìm đến túm tóc đánh cho tôi một trận tơi bời.
Nằm trong bệnh viện một mình trong cảm giác tủi hổ ê chề. Tôi vẫn ôm chiếc điện thoại chờ cuộc gọi đến. Đầu tiên là mẹ anh với giọng nói the thé:
- Tôi cấm cô dụ dỗ con trai tôi…
Rồi đến em gái anh:
- Tôi cảnh cáo chị, khôn hồn thì biến khỏi cuộc sống của anh trai tôi ngay lập tức…

Ảnh minh họa
Vợ anh:
- Mày có giỏi thì thử tòm tem với chồng tao một lần nữa xem…
Tôi nhấn nút nghe, không chừa một cuộc nào. Mục đích của tôi bây giờ một là tiến đến hai là chấm dứt.
Bởi tôi biết nếu như không có môt cú huých, anh sẽ không đủ can đảm đến hẳn bên tôi. Còn tôi, nếu không có người khác tác động thì tôi cũng không biết làm cách nào để có thể rời xa anh được.
Quả nhiên, trận đòn và những lời sỉ vả thậm tệ của gia đình anh trút lên tôi đã phát huy tác dụng, khiến cho anh thương xót. Anh trở về cãi nhau với vợ rồi họ viết đơn gửi lên tòa.
Tôi nhắm mắt tạm hài lòng. Nhưng rồi khi ở bên tôi máy điện thoại của anh vẫn rung lên bần bật. Đó là bố mẹ anh, em gái anh, họ hàng cô bác nhà anh gọi điện đến khuyên nhủ mắng nhiếc. Đó là vợ anh với một tin nhắn vỏn vẹn có mấy chữ:
- Con ốm, đang trong viện nhi TW.
Nhưng cũng đủ để anh hốt hoảng lao đi ngay trong đêm.
Một tuần sau anh xuất hiện trước cửa nhà tôi, mệt mỏi phờ phạc. Anh nói:
- Anh xin lỗi, dù anh rất muốn nhưng ngay lúc này anh không thể bỏ vợ con để đến với em.
Tôi ngơ ngác hỏi anh:
- Thế là anh đã chọn lại, anh không muốn bên em nữa phải không?.
Anh gật rồi lại lắc:
- Nếu em yêu anh thì hãy cố gắng chờ thêm và cho anh ít thời gian nữa.
Tôi bật khóc. Chẳng phải là tôi không yêu anh hay không có thời gian để chờ đợi. Mà là giờ phút này tôi hoàn toàn không có lòng tin tình cảm giữa tôi và anh có thể đi đến một kết quả tốt đẹp nào.
Dẫu cho anh đã từng nói ra bao nhiêu lời chê trách vợ anh. Rằng chị ấy không đẹp, chị ấy vụng về, gớm ghê, thô lỗ… Nhưng trước sau, giữa anh với chị ấy vẫn là tình chồng vợ, giữa hai người vẫn có những đứa con, những mối quan hệ và sự thấu hiểu chung.
Còn tôi, dẫu vẫn tưởng rằng mình đã là tri kỷ của anh. Nhưng thật ra tôi cũng chỉ là người cùng anh sẻ chia những khi vui vẻ. Chúng tôi trưng ra cho nhau thấy những điều tốt đẹp, những lời hứa hẹn và kỳ vọng… Nhưng khi xảy ra biến cố hay bắt buộc phải lựa chọn tôi và anh sẽ dễ dàng buông tay và coi nhau là sự lựa chọn cuối cùng.
Một người đàn bà tự trọng và thông minh không bao giờ chọn vị trí dự bị trong một mối quan hệ. Chỉ là tôi đã lỡ bị sa chân vào trong đó rồi không tìm thấy điểm dừng... Ngay cả khi tôi đã bất chấp tất cả để giành giật lấy anh thì cuối cùng tôi vẫn chỉ là một kẻ thất bại.
St