Quy tắc Festinger nổi tiếng nói với chúng ta rằng: Những chuyện xảy ra với bạn trong cuộc sống có 10% được tạo thành do yếu tố khách quan, 90% còn lại được tạo thành do cách bạn phản ứng với những gì đã xảy ra.
Biết bao chuyện thị phi trên đời phần nhiều đều từ cái miệng. Có câu rằng: “Họa từ miệng mà ra”, bởi vậy người trí tuệ thì không thể không tu cái miệng, đây cũng là triết lý quan trọng để làm người.
Chúng ta phải luôn nhắc nhở mình rằng tùy duyên không phải tùy tiện vì sự sai khác giữa hai điều này rất mong manh và không phải ai cũng đủ tỉnh táo phân định được.
Không ít lần bạn tự hỏi vì sao ta luôn có cảm giác cô đơn và cố gắng giải thích nó thay vì tận hưởng vẻ đẹp của nó. Đó là khoảnh khắc rất con người mà ta nên chấp nhận như là một cách chúng diễn ra song hành cùng niềm vui và các cảm xúc khác.
Người xưa có câu: “Nhường đường đi cho người thì con đường của mình mới rộng rãi!” Sống trên đời quả thực chỉ mấy chục năm ngắn ngủi, đâu cần mải ganh đua cao thấp làm gì?
Có những hiểu lầm không cần giải thích vì người yêu quý bạn thì vẫn mãi yêu quý con người bạn chứ không phải vì một câu nói sai hay vì một hành động vô tình nào đó.
Vay tiền có thể trả, nhưng vay ân tình, trách nhiệm hay thời gian… e rằng phải dùng cả đời mới có thể trả hết. Đó là những món nợ cuộc đời đừng bao giờ mắc phải.
Sống khiêm tốn không hề dễ dàng vì chúng ta luôn thích được thể hiện cái tôi, bản ngã của mình để người đời biết rằng bản thân cũng là một người đáng được quan tâm, chú ý của xã hội.
Trong mối quan hệ giữa người với người, chung sống cùng nhau cần phải chân thành, quan hệ với nhau cần có mức độ, nhìn người cần nhìn nhân cách, kết bạn cần nhìn tấm lòng.
Khi người khác không quan tâm đến bạn, đừng đau lòng, mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình, ai cũng không thể mãi ở bên bạn. Đừng để cho ai đó hay chuyện gì đó trở thành tất cả của bạn…
Khi bạn bắt đầu một công việc, xây dựng những mối quan hệ hoặc đơn giản chỉ là bắt đầu một tình bạn, bạn luôn mong muốn tìm đến những người chân thành. Bởi, ở đời chẳng ai muốn giao thiệp với một người giả tạo.
Những chuyện trên đời này, nếu chỉ dùng mắt để quan sát, dùng tai để lắng nghe, dùng lý trí để phán đoán thì sẽ chỉ nhìn được vẻ bề ngoài. Chỉ khi dùng cả trái tim để cảm nhận, ta mới có thể hiểu được chân lý thực sự ở đâu.
Thời gian giống như một bánh xe, đông qua hè đến, quay tới quay lui, đi tới đi lui rồi vô tình mài phẳng sự sắc sảo của con người. Chớp mắt một cái đã bước vào tuổi trung niên, sự điên cuồng, phù phiếm của tuổi trẻ biến thành ly rượu, cô đọng lại thành quá khứ…
Biết bao chuyện thị phi trên đời phần nhiều đều từ cái miệng. Có câu rằng: “Họa từ miệng mà ra”, bởi vậy người trí tuệ thì không thể không tu cái miệng, đây cũng là triết lý quan trọng để làm người.
Khi ở bên cạnh nhau, chúng ta quên nói những lời yêu thương, quên đi sự trân trọng, để rồi khi mất đi, mới chợt nhận ra, những thứ mình từng coi là tầm thường lại ý nghĩa vô cùng. Lúc ấy hối hận, muốn sửa chữa, lại chẳng thể được nữa. Mọi chuyện cũng chỉ còn là hai chữ “giá như”.
Con người dù là trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng phải biết nuôi dưỡng bản thân trong sự nghèo khó, đó là một quá trình loại bỏ dục vọng, nuôi dưỡng một tâm hồn cao thượng. Nghèo nhưng không hèn, giàu nhưng ko kiêu ngạo, dù là gì vẫn không ngừng nghiêm khắc với bản thân.