Quan điểm của tôi là phải lấy chồng giàu, là chồng thì phải vững vàng kinh tế thì mới lo được cho gia đình. Bởi vậy khi quen và yêu Tùng, tôi cảm thấy mãn nguyện vì mọi tiêu chí mà tôi cần anh đều có.
Anh cao ráo, không quá đẹp trai nhưng khỏe mạnh, nhanh nhẹn. Điều làm tôi phục nhất đó là tuy trẻ tuổi nhưng anh rất tài giỏi và kiếm được rất nhiều tiền. Anh ngoài làm nhân viên cho một công ty nước ngoài với thu nhập cao thì còn làm chủ một Club khá đông khách ở ngay giữa thành phố. Tất nhiên như thế, lấy anh, tôi sẽ không phải quá lo lắng về vấn đề kinh tế.
Quả thật tôi bị ám ảnh bởi mấy đứa bạn thân. Chúng đều xinh đẹp, khéo léo nhưng khổ một nỗi lấy chồng quá vất vả. Mấy anh chồng ấy cũng thương vợ, chịu khó nhưng lương thấp nên sinh con ra, hai vợ chồng cứ chật vật, lo liệu, xoay sở từng đồng một. Có đứa cưới hơn 5 năm rồi mà chưa mua nổi được căn chung cư thu nhập thấp.
Nhìn cảnh sống đó tôi lại rùng mình. Tôi muốn con mình được sinh ra và lớn lên với những điều kiện vật chất tốt nhất. Thế nên yêu được anh, biết anh kiếm ra bộn tiền như vậy, tôi mừng lắm. Ít ra thì tôi cũng không phải đau đầu mỗi khi nghĩ về tiền bạc sau khi lấy nhau.
Ảnh minh họa
Lúc yêu, thỉnh thoảng khi hẹn hò anh vẫn đưa tôi đi ăn, đi xem phim. Hoặc mua tặng tôi vài món đồ, tuy không phải quá giá trị nhưng chỉ cần anh có lòng là tôi đã thấy vui rồi.
Anh không quá keo kiệt, nhưng cũng không thuộc dạng vung tay quá trán. Được thế tôi lại càng mừng vì nghĩ:
- Đàn ông thành đạt mới có suy nghĩ và cách tiêu tiền như vậy. Cốt lấy chồng giàu là được rồi, sau mình cũng đỡ khổ hơn.
Chuyện tình cảm của chúng tôi được gia đình hai bên rất ủng hộ. Mặc dù năm nay chưa được tuổi để cưới nhưng gia đình anh bàn bạc và quyết định cho chúng tôi làm lễ đính hôn trước. Hai đứa tôi háo hức chuẩn bị cho ngày đó. Nhưng sau niềm vui ấy là một cú sốc tinh thần quá lớn.
Buổi tối sau lễ đính hôn, tôi ở lại nhà anh để dọn dẹp. Xong xuôi, cả nhà ngồi quây quần ở phòng khách. Tôi đang ăn vài miếng hoa quả thì anh mở đầu câu chuyện:
- Hai đứa coi như đã là vợ chồng rồi nên anh cũng nói luôn, cưới xong, tiền lương hàng tháng hai vợ chồng làm được thì đưa cho mẹ anh giữ hộ. Trước giờ anh đều làm thế. Cần tiêu gì thì nói rõ với mẹ, mẹ đưa lại cho. Những lần anh đưa em đi chơi, ăn uống, quà cáp trước đây đều là mẹ đưa tiền cho cả, chứ không phải gửi vào là không lấy ra được đâu. Nghe thì rất vô lý, nhưng anh thấy thế khá hợp lý, dễ kiểm soát, không sợ lạm phát.
Tôi còn đang ngơ ngác thì mẹ anh thêm vào:
- Tiền làm ra phải biết giữ con ạ. Thằng Tùng nói đúng đấy, các con còn trẻ không biết giữ tiền đâu, lại tiêu hết đấy. Truyền thống trong nhà này là vậy. Trước anh trai thằng Tùng cũng làm thế, giờ mua được chung cư cao cấp, đi ôtô xịn đấy.
Tôi nghe xong mà há hốc mồm kinh ngạc. Tôi không nói mẹ anh tham lam, ham giữ tiền nhưng tôi không thích sự phụ thuộc như vậy. Và tôi càng không thích bị quản lý chi tiêu từng ly từng tí như thế. Chúng tôi đã lớn, đã là một gia đình, có suy nghĩ và tính toán riêng của mình. Tôi không thể chịu được cảnh mua gì, làm gì cũng phải ra báo cáo rồi chờ mẹ cung cấp, đưa tiền cho mới được mua.
Tôi ngán ngẩm cực độ và không biết làm thế nào để thoát ra. Tôi về, nhưng trong lòng ngổn ngang. Các bạn tôi, chồng tuy làm ít tiền nhưng làm được bao nhiêu nộp hết lại cho vợ giữ. Chồng tương lai của tôi làm nhiều tiền nhưng phải nộp lại cho mẹ giữ, muốn tiêu gì phải xin “cấp phép”. Thế chẳng thà lấy chồng lương thấp còn hơn.
Tự nhiên, nghĩ đến những ngày sắp tới, khi về làm dâu, tôi lại rùng mình ớn lạnh. Cái niềm vui khi yêu và lấy được chồng giàu, làm nhiều tiền bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho sự ám ảnh cảnh mỗi ngày ngửa tay xin tiền mẹ chồng, dù chỉ mua một món đồ nhỏ. Tôi còn thời gian để suy nghĩ lại, và chắc chắn tôi sẽ phải xem lại cuộc hôn nhân này.
St