Ngoại hình có, công việc ổn định có, ông bà chỉ mong tôi nhanh chóng lấy một cô vợ xứng tầm nữa là quá hoàn hảo, không còn gì thiếu xót. Có lẽ vì vậy nên lúc tôi dẫn Diệp về, mọi người đều kinh hoàng, ú ớ không thốt nên lời.
Vợ tôi bây giờ đã xấu, nhưng so với lúc trước đám cưới còn xinh hơn chán. Hồi đó em gầy tong teo, mắt hai mắt xếch, đen thùi lùi, da lốm đốm tàn nhang, đã vậy còn có hàm răng thưa. Mẹ tôi đến giờ nghĩ lại vẫn bảo hồi đấy tưởng con Diệp “ngậm cái cưa trong mồm” chứ chẳng phải răng!
Không ít người ác mồm còn bảo tôi chắc chắn bị chơi ngải nên mới mê mệt còn “quỷ nhập tràng”...
Đám cưới xong, tôi định dọn ra ở riêng cho thoải mái nhưng vợ tôi lại hết sức ngăn cản. Cô ấy bảo tôi là con trai cả, phải có trách nhiệm hiếu thảo, chăm lo cho bố mẹ. Giờ chúng tôi ra ngoài thì bố mẹ ngộ nhỡ đêm hôm ốm đau thì biết làm sao?
.jpg)
Ảnh minh họa
Tôi nghe em nói xong mà cảm động lắm. Mẹ tôi trước không ưa con dâu vì xấu người nhưng khi biết chuyện cũng gật gù khen. Vợ tôi không hề nói suông, từ ngày chung sống, tuy công việc bận rộn nhưng cô ấy luôn cố gắng thu xếp để lo lắng chuyện nhà cửa, cơm nước.
Bận rộn thì thôi chứ có thời gian rảnh là vợ tôi tháp tùng mẹ chồng đi uống trà, đi siêu thị cho khuây khỏa. Cũng vì thế mà khoảng cách giữa mẹ chồng nàng dâu được rút ngắn lại. Hôm vừa rồi, mẹ tôi còn bảo với bạn bè: “Con Diệp xấu người nhưng mà đẹp nết, sống hiếu thảo, biết điều lắm.”
Đối với hàng xóm láng giềng, vợ tôi cũng lấy được rất nhiều cảm tình. Hễ có ai cần gì giúp là cô ấy chạy sang hộ một tay, không nề hà gì cả. Bà con lối xóm dần dần yêu quý, cứ hay mang hoa quả hoặc nấu món gì ngon là lại mang sang cho.
Hôm vừa rồi, cháu họ tôi bị tai nạn xe máy, cần một số tiền lớn để phẫu thuật. Chị họ tôi vay mượn khắp nơi mà không đủ. Thấy vậy, vợ tôi không ngần ngại rút tiền từ tài khoản riêng cho chị vay. Điều đáng nói là trước đây, chị họ từng dè bỉu, nói xấu vợ tôi ra mặt.
Chị thậm chí từng xúc phạm vợ là “con cá trê trên cạn”, thế nhưng giờ lúc cần nhất, người giúp đỡ là chính là con cá trê ngày xưa. Vợ tôi bảo bị người ta chê bai nhiều quen rồi nên không bận tâm nữa. Chủ yếu là sau này sống sao cho họ thấy mình là người tốt, bỏ qua khuyết điểm ngoại hình để trân trọng mình là được!
Sau khi cháu tôi qua cơn nguy kịch, chị họ đến nhà tôi cảm ơn mấy lượt, lần nào cũng khóc lóc, rấm rứt, xin lỗi vì lời nói trước kia của mình. Thấy chị đang khó khăn, vợ tôi gật đầu nói không sao rồi biếu chị thêm ít đồng mua đồ tẩm bổ cho cháu.
Vợ chồng chúng tôi lấy nhau đã được gần 2 năm. Từ chỗ bị chê bai, kỳ thị, giờ tôi lại được không ít người ghen tị ra mặt vì lấy được cô vợ “tốt nước sơn”. Em họ tôi thỉnh thoảng cũng kêu anh nhờ chị dâu mai mối cho một cô giống chị.
Vợ tôi vốn làm nghề nhiếp ảnh, ngày ngày đi chụp cái đẹp nhưng chưa bao giờ cô ấy để những quan niệm về cái đẹp hào nhoáng bên ngoài của xã hội ảnh hưởng đến mình. Thật tâm, tôi cảm thấy may mắn vô cùng khi lấy được người vợ như vậy…
St