Thấy tôi 33 tuổi mà mãi chẳng kiếm nổi cô người yêu về ra mắt, mẹ tôi lo lắm. Chẳng biết xem mấy bộ phim Thái Lan có nhiều pê đê hay sao mà một hôm bà nửa đùa nửa thật:
- Thành ơi, hay thích con trai hả con? Bố mẹ chỉ có mình mày thôi đấy.
- Mẹ nói linh tinh gì thế?
- Vậy tại sao ngần này tuổi mà mày vẫn ế dài cổ hả con?
Tôi gãi đầu gãi tai nhìn mẹ:
- Tại con... con... nhát gái.

Ảnh minh họa
Mẹ tôi cười như bắt được vàng:
- Mày làm mẹ hú hồn, tưởng gì, chuyện đó quá đơn giản. Để mẹ kiếm mấy đám làm mối cho con nhé.
Thế là sau nửa tháng chọn tới chọn lui, mẹ tôi hớn hở khoe:
- Có cái Hà đẹp gái mà tháo vát lắm con ạ. Nó kinh doanh cửa hàng thời trang, nhanh nhẹn, đảm đang, ai cũng khen hết lời đó.
Nghe theo sự sắp đặt của mẹ, tôi gặp gỡ vài lần cũng thấy có tình cảm và khá ấn tượng với cô ấy. Lúc nào, Hà cũng ăn mặc kín đáo, nói năng nhỏ nhẹ theo đúng mẫu người mà tôi thích. Bị mẹ thúc giục nhiều quá, 5 tháng sau, chúng tôi gấp rút tổ chức đám cưới để về chung một nhà.
Vợ tôi lo chu toàn mọi công việc trong gia đình. Dù bận bịu, chạy ngược chạy xuôi để lo cho cửa hàng nhưng sáng nào cô ấy cũng dậy từ 5h để chuẩn bị cơm nước cho bố mẹ và chồng, xong xuôi mới đi làm. Rồi cứ 6h tối, tôi về tới nhà là y như rằng vợ lúi húi trong bếp nấu ăn. Được cái, cô ấy nấu ăn ngon lại bày biện đẹp mắt nên bố mẹ tôi ưng lắm.
Duy chỉ có một điều ở vợ khiến tôi sợ phát khiếp, cái vẻ bề ngoài nền nã của cô ấy như biến đâu mất, thay vào đó là sự đanh đá, chua ngoa đến khó tin mỗi khi chẳng may tôi nói gì trái ý cô ấy. Tôi tâm sự với mẹ mà bà còn bênh vợ tôi chằm chặp:
- Chả sao, nó càng đanh đá càng tốt. Có thế mới giữ được chồng không hư thân mất nết, gái gú, bia rượu chứ. Miễn sao nó không cãi lại mẹ chồng là được.
- Ơ hay, con trai mẹ có bê tha gì đâu mà mẹ nói thế.
- Bây giờ chưa bê tha nhưng sau này ai biết trước được điều gì, chả nhẽ mất bò mới lo làm chuồng à con?
Từ ngày lấy vợ, tôi không được tự do đi ăn uống với bạn bè nữa dù thi thoảng mới có một hai lần chứ chẳng nhiều nhặn gì. Một tháng liền bị vợ bắt ở nhà bí bách quá, nghe anh em rủ rê, tôi muốn bất chấp một lần xem sao nên gọi về thông báo cho mẹ chứ không hề bảo vợ vì sợ bị cô ấy cấm.
Hôm ấy, tôi định bụng ngồi đến 10h là về thế mà chẳng hiểu sao lúc đang say sưa uống nốt cốc cuối cùng, vợ tôi hùng hổ tiến vào kéo lấy tai chồng mà nghiến răng nghiến lợi:
- Ai cho anh đi đến giờ này không về hả? lại còn không thèm hỏi ý kiến em. Anh có muốn chết không?
Không những thế cô ấy còn chỉ thẳng mặt đồng nghiệp của tôi bảo:
- Từ giờ các anh đừng bao giờ rủ rê chồng tôi nữa nhé, không về nhà mà giúp đỡ vợ con còn ngồi đây mà đú đởn.
Mặc tôi kêu đau oai oái, giằng tay vợ ra nhưng cô ấy một mực không chịu buông tha, kéo tôi lên xe phi thẳng về nhà. Nhìn thấy cảnh ấy mà bố mẹ tôi còn đứng bên ngoài cổ vũ, không thèm nói lời nào bênh con trai khiến tôi tức lắm mà chẳng làm được gì.
Không những thế, có một đợt, tôi mới bị sốt xuất huyết 10 ngày xong, người còn ốm, vừa mới đi làm lại thế mà đêm hôm ấy, vợ tôi đã leo lên giường rồi đè ngửa chồng ra bảo:
- Giờ anh tính thế nào đây? Hôm nay đừng có bắt em ngủ chay nữa nhé.
- Nhưng anh mệt lắm, để mấy hôm nữa đi được không?
Vợ tôi chẳng nói chẳng rằng lao vào cởi phăng cái áo trên người khiến tôi hoảng quá phải nhảy xuống đất ngã nhoài ra, miệng mếu máo van xin:
- Em làm cái gì thế? Nhịn 1 tối thì chết ai? Sao ngày xưa em hiền lành thế mà giờ lại như biến thành người khác vậy?
- Chết em chứ còn chết ai nữa. Trước đây em không giả vờ nai tơ thì liệu anh có bị em lừa không? Nào, ngoan ngoãn lên giường với em đi.
Biết không thể thoát nổi, tôi đành cắn răng mếu máo “phục vụ” vợ cho xong chuyện để đỡ bị ăn đòn mà mệt như đánh trận. Sáng mai, tôi chẳng còn hơi sức đâu đi làm nữa. Từ bé đến giờ là hơn 30 tuổi đâu, tôi chưa phải nhịn ai giống như vợ mình. Lắm lúc tôi nghĩ chắc kiếp trước mình nợ vợ nên kiếp này phải trả.
Cách đây 1 tuần, nhà tôi vừa hoàn thành nhà mới xong nên mời bạn bè, đồng nghiệp đến ăn tân gia. Sau một hồi vui vẻ, chúc mừng tôi thì ai nấy đều nhăn mày thoái thác:
- Thôi mày ơi, tao không dám đến đâu. Vợ mày cứ như hổ sổng chuồng thế tao sợ bị nó đánh lắm.
- Phải đấy, hôm nọ nhìn đã khiếp rồi. Khổ cho mày, cùng là kiếp làm chồng mà thằng lên voi, kẻ xuống...
Nói xong, cả lũ ồ lên cười khiến tôi chẳng biết phải chui mặt vào đâu. Về nhà sẵn có cơn bực trong người lại bị vợ tra khảo rằng tại sao về muộn khiến tôi càng điên hơn:
- 7h rồi sao giờ anh mới về?
- Anh ở lại làm chứ sao, hôm nào em cũng hỏi mà không chán à?
- Anh làm việc thật hay bù khú với bạn bè thế?
- Em thôi ngay đi, đừng lúc nào cũng như bà la sát, chống tay dọa chồng thế? Em có biết vì em mà anh bị mất mặt thế nào không? Ai cũng chê cười anh, không dám đến nhà mình vì sợ em đấy. Bao lâu nay, anh nhịn em rồi, hôm nay thì không.
- Ai thế nào kệ họ, quan tâm làm gì, tính em sẵn thế rồi. Anh không nhịn em thì định làm gì?
Vẻ mặt đầy thách thức của vợ khiến tôi không kiềm chế được mà tát cô ấy một cái. Ngay lập tức, vợ tôi khóc ầm ĩ lên và đòi dọn đồ về nhà mẹ đẻ. Mẹ tôi thấy thế nhất quyết bắt tôi xin lỗi vợ bằng được nhưng tôi không chịu mà bỏ đi uống rượu cả đêm.
Vừa mấy lấy vợ được nửa năm mà tôi đã bị mọi người xa lánh, không hiểu vài chục năm nữa sẽ thế nào? Liệu có phải do tôi hiền quá nên mới bị vợ lấn lướt? Ừ thì công nhận vợ tôi tốt, chỉ mỗi tội quá ghê gớm. Nhưng cô ấy không hề nhận ra rằng cách cư xử của mình khiến chồng ngột ngạt, ức chế thế nào. Giờ tôi nên làm gì đây?
St