Chị đang cố lách xe trên con phố đông đúc đúng lúc tan tầm để kịp về đón con, bất chợt như khựng lại bởi thứ hương thoang thoảng quen thuộc. Phải rồi! Mùi hoa bưởi.
Nhung quê Phú Thọ, từ nhỏ tới khi lớn lên và lấy chồng cô chưa bao giờ ra khỏi cái vùng quê chỉ có toàn cọ và chè này. Quần quật lao động quanh năm với đồi nương vậy mà hai vợ chồng Nhung vẫn không làm sao có thể vực dậy nổi kinh tế gia đình nhỏ vốn luôn nghèo khó túng quẫn.
Không thể nhịn thêm được nữa tôi đã cho cô ấy một bạt tai rồi bỏ vào phòng tắm rửa đi ngủ. Mặc kệ cô ấy than khóc, kể lể rồi cả đêm ngủ trong phòng 2 đứa con.
Chị em gái trong nhà, lớn lên cùng một bầu sữa mẹ, cùng một vòng tay âu yếm của cha., cùng trải qua bao vui buồn của thưở ấu thơ, rúc rích kể nhau nghe những mỗi tình ngây dại, nhưng lại không cùng chung những vướng bận trong đời.
Diệp còn cứ nghĩ mình đang phải đi đánh du kích nữa cơ đấy, phải nghe ngóng tình hình, nếu êm thì mới xông lên đánh vài cái rồi lại rút êm về, bảo toàn lực lượng, rồi lại nghe ngóng lại xông lên…
Cô hết nằm lại ngồi, ngây ngẩn một lúc thì Hương… mắc tè. Nhưng trong phòng không có nhà vệ sinh, cái “thiên đường giải quyết nỗi buồn” ấy lại tít ở ngoài vườn cơ! Bố mẹ chồng đã ngủ, đêm thì khuya, hơn 2 giờ đêm rồi chứ ít gì, và Hương thì… sợ ma… Oái oăm đêm tân hôn không đúng nghĩa vì ôm “nỗi buồn” khó nói
“... Biết khổ thế này ngày xưa đã không ngu dại lấy. Em xác định rồi chắc phải khi nào bố mẹ anh “xong” đời em mới hết khổ, mới hết gánh nặng, mà ngày ấy chắc cũng còn dài”. Lời chị nói như giọt nước đắng tràn ly, trong cơn tức giận anh vung tay tát chị một cái.
Dạo này có vài người ghen với cuộc sống hạnh phúc, an nhàn của nhà em thì phải, cứ suốt ngày rì rầm, khích bác em đẻ thêm. “Con gái cho tình cảm, bện mẹ...”.
Cảm ơn em đã khuyên chúng tôi nên biết tự làm đẹp cho bản thân, đừng nên xuề xòa dù yêu lâu thế nào. Nhưng xin lỗi, liệu em có biết điều gì đã mang đi tuổi thanh xuân rực rỡ của chúng tôi.
Việc thiếu sòng phẳng và rõ ràng trong chi tiêu rất dễ rất đến cãi vã, cặp đôi có thể sòng phẳng trong chi tiêu bằng cách chia đôi 50/50 trong mọi khoản chi phí. Tuy nhiên, sẽ khó khăn để nhớ chính xác ai là người đã mua sữa, hay ai chi nhiều hơn cho chuyến du lịch.
Đêm động phòng hoa chúc của vợ chồng chị, hoa chúc thì chả thấy đâu, nhưng rõ ràng nó đã được “động” theo đúng nghĩa đen. Thật sự là náo động vô cùng! Bi hài về một đêm tân hôn náo động