Một quan điểm mới về ngoại tình được coi là “món nợ” đang khiến nhiều người ngạc nhiên nhưng hết sức tâm phục. Tác giả viết: “Có tội là có nợ. Cái nợ ấy dù có trốn né thế nào rồi thì ta cũng phải trả. Là tôi nói về những kẻ ngoại tình vậy!”.
Đêm tân hôn hạnh phúc là thế, nhưng tôi lại đứng hình khi nhìn thấy dấu vết ấy trên đùi vợ, lao vào vợ kéo chiếc váy em đang mặc xuống, nhìn thấy toàn bộ cơ thể em khiến tôi bật khóc.
Hãy học cách sống cho mình, thương và yêu mình hơn, để rồi ta hãnh diện và tự tin nói rằng ta đã sống trọn vẹn, sống tử tế hết lòng, không ân hận để phải thốt lên: "Giá mà biết trước...".
Gần cuối tiệc cưới ở làng Hà bao giờ cũng có tiết mục tất cả thanh niên trong làng (kể cả trai lần gái) lên nhảy tập thể. Và tất nhiên, các cô ấy cũng không bỏ qua cơ hội này, tất cả cùng xông lên một lúc.
Tôi vẫn biết, việc lấy chồng, sinh con để dựng xây một gia đình nhỏ là mong muốn của hầu hết phụ nữ. Tôi năng động, có học thức, công việc ổn định nên nghĩ mình hoàn toàn xứng đáng để có một cuộc sống ấm êm, hạnh phúc.
Một ngày trời đất sầm sì, mưa bụi bay lất phất, nàng giật mình nhìn lại bản thân: mình đã thành gái già thật rồi, u ám và tối tăm hệt như thời tiết ngoài kia vậy!
Trong đám bạn Hùng luôn là người dành thời gian nhiều cho gia đình nhất. Nói chung anh là một người đàn ông tốt tính tình nhã nhặn và là một ông chồng tuyệt vời. Nghi – vợ Hùng chưa bao giờ chê chồng được ở điểm gì cả. Chiều chiều dù bận đến mấy anh cũng tranh thủ về nấu ăn cùng vợ, hai vợ chồng cùng nấu ăn và kể cho nhau nghe hôm nay ở cơ quan có gì vui.
"Đừng phụ thuộc mà dập khuôn theo nếp cũ. Đàn bà hơn nhau là ở tấm chồng. Không. Trước đây phụ nữ là hậu phương, là ở phía sau ủng hộ và cho đàn ông. Nhưng hiện nay là sánh bước là đi cùng, là kề cận".
Tôi lấy vợ mấy năm nay, tôi không phải là một người đàn ông giàu có, cũng không cho cô ấy có được nhà cao cửa rộng. Tôi chỉ mơ ước có thể mang lại cho cô ấy một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc.
Người Hàn Quốc có câu: “Làm người khác khóc, bản thân mình cũng chảy nước mắt bằng máu”. Về cơ bản, chúng ta luôn mong muốn đem niềm vui và hạnh phúc đến cho người khác, vì cuộc sống này vốn đã rất mệt mỏi. Nhưng không hiểu sao có những người chỉ cảm thấy vui sướng, hả hê khi làm người khác buồn khổ.
Tôi 31 tuổi, hiện đã ly hôn chồng được gần 1 năm, có một con trai nhỏ 3 tuổi đang ở cùng mẹ. Lý do vợ chồng tôi ly hôn cũng thực sự khó nói và đến bây giờ nó vẫn khiến tôi day dứt.
Tôi hỏi chồng là nếu không sinh được con thì xin con nuôi xem ý chồng thế nào. Nhưng anh quay ngoắt đi, không nói câu gì. Ý anh là, không có chuyện đó đâu…
Chào bạn, đọc tâm sự của bạn tôi gợi lại mình của 20 năm trước. Ngày đó tôi giàu lên nhanh chóng nhưng gặp một cú sốc, đạp tôi xuống thất bại thảm hại.
Rồi chúng tôi vẫn làm chuyện ấy, nhưng tôi thấy chồng không còn hứng thú như lúc đầu nữa. Lặng người vì câu nói của chồng: "Ngủ với em chán quá, như con cá chết!"
’Cùng nhau già đi’ là lời hẹn ước đẹp đẽ của các cặp tình nhân trẻ, tuy nhiên không phải ai cũng có thể giữ lời hứa khi bước vào cuộc hôn nhân nhiều bão tố.
Khi kể ra câu chuyện này tôi đang rơi vào trạng thái hoang mang cực độ. Mới cách đây 1 tiếng, chồng vừa giáng cho tôi 2 cái tát như trời giáng chỉ vì giận tôi suốt ngày chúi đầu vào ti vi.
Tôi biết trái đất này còn rất nhiều người khổ hơn tôi, nhưng kỳ thực tôi có lúc tuyệt vọng muốn quyên sinh. Tôi cảm thấy dường như những gì xấu nhất trong cuộc đời đều đang đổ dồn lên tôi, nó khiến tôi cảm thấy kiệt sức.
Vậy mà mỗi lần mẹ vợ gửi đồ lên, dù chỉ là cọng rau, con cá, vợ tôi nâng niu như vàng, sốt sắng lo nấu nướng, chế biến, thậm chí bắt tôi ăn suốt tuần cho đến hết vì “tiếc công, tiếc của bố mẹ vợ mua, gửi lên”.
“Hơn 5 năm chung sống là bấy nhiêu năm gia đình em nghe lời ra tiếng vào về chị dâu. Ban đầu, em cũng chỉ nghĩ chị cho qua nhưng dần già, mọi chuyện trở thành "tức nước vỡ bờ".