Tôi và anh ở cùng làng với nhau. Mới đầu bố mẹ anh không đồng ý cho anh cưới tôi vì sức khỏe của tôi yếu. Một thời gian sau, anh trai của anh kể giờ anh sa vào con đường chơi bời, nhờ tôi khuyên giúp. Mẹ anh cũng bảo tôi khuyên nhủ anh hộ bà. Vì vậy, gia đình anh đồng ý cho chúng tôi lấy nhau.
Các cụ nói chẳng sai, đàn bà sâu sắc cũng chỉ như cơi đựng trầu. Em chồng làm mẹ đơn thân nuôi 2 con nhỏ mà chị dâu còn so đo như vậy thì thật là ích kỷ.
Nhân tình của chồng tôi đang mang thai tháng thứ 6. Mấy hôm trước, cô ta gửi cho tôi một lá thư vẻn vẹn có mấy từ: "Thưa chị, em mới có quyền nắm giữ tất cả".
Anh giữ lương cho riêng mình, không cần biết gia đình sống thế nào trên lương của em. Anh thông minh khi nói: “Tiền của anh là của anh, tiền của em cũng là của anh”
Anh xin lỗi tôi vì những cảm xúc đó đã phá hủy tuần trăng mật của chúng tôi. Và anh cũng nói rằng trong đợt này, anh chỉ muốn ở một mình để chôn vùi cho hết cảm xúc còn sót lại.
Sau 8 năm gắn bó, chúng ta đã trở thành một “đôi tình già”. Nếu ở bên nhau cả ngày ta sẽ thấy chán đến nỗi cả tuần liền sau đó chẳng thèm hò hẹn. Nếu anh bất ngờ tặng em một nụ hôn, má em sẽ chẳng còn đỏ ửng, tim em sẽ không lỗi nhịp nào.