Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Kết thúc đám cưới tiền tỷ là tờ đơn ly hôn trị giá 200 ngàn

KENHPHUNU.COM  | 22:00 , 12/04/2018
Kết thúc đám cưới tiền tỷ là tờ đơn ly hôn trị giá 200 ngàn

Tú ngại ngần quay bước đi. Từ lần đó tôi không còn gặp lại anh nữa, nhưng cũng kể từ giờ phút ấy tôi lúc nào cũng ám ảnh cái ngày mình là cô dâu trong đám cưới nửa tỷ năm nào...

- Này, cái Loan nó sắp cưới thằng Tú nhà ông Lưu thật đấy hả?

- Nghe nói thế, con bé đúng là tốt số thật!

Thấy tôi vừa đi qua, mấy người hàng xóm đang ngồi uống trà đá bên đường đã thì thụp bàn tán. Khỏi phải nói là lúc ấy tôi hãnh diện thế nào.

Đúng là từ ngày nghe tôi yêu Tú, rồi 2 đứa rục rịch đòi cưới nhau, cả nhà ai cũng mừng lắm. Mọi người bảo nhà Tú giàu có, anh lại là con 1, tôi về bên ấy làm dâu chẳng khác gì được làm bà hoàng, sẽ được ăn sung mặc sướng, tôi không phải làm những chuyện vặt vãnh làm gì, chỉ cần lo giữ gìn sức khỏe và học cách đối nhân xử thế sao cho đẹp lòng người bên đó là được. Thế rồi cả nhà cùng lúc quay sang lo lắng cho tôi, giữ con gái như thể giữ trẻ lên ba, chỉ vì... cái đám cưới bạc tỷ mà nhà thông gia mới vừa họp bàn với họ hôm trước.

Đối với tôi việc cưới chồng nhà giàu có, bề thế cũng quý thật, nhưng nó chỉ là 1 phần. Điều quan trọng là tôi đã cưới được người mình hết lòng yêu thương.

Ảnh minh họa

Sau đó 1 tuần thì hôn lễ của chúng tôi cũng diễn ra. Vì lấy chồng nhà đại gia nên đám cưới cũng rình rang lắm. Bên nhà Tú thì khỏi nói rồi, tiệc tùng cỗ bàn toàn sơn hào hải vị tới tận 3 ngày mới hết khách. Nhà tôi không có điều kiện bằng, nhưng để được "nở mày nở mặt" với xóm giềng, bà con như lời bố bảo, cả nhà cũng chạy đôn chạy đáo vay mượn thêm để bày biện.

Ngày thứ 4 tôi chính thức về nhà chồng. Tôi sung sướng vận lên người chiếc váy cô dâu được đặt may riêng, trông chẳng khác gì cô công chúa thường được miêu tả trong chuyện cổ tích. Ai nhìn cũng phải xuýt xoa, rồi cả đám cứ thay nhau chạy ra chạy vào đòi chụp ảnh cùng. Lúc sau cả 1 dàn siêu xe cũng tiến đến đỗ trước cổng. Tú bảnh bao, lịch lãm trong bộ vest hàng hiệu bước xuống, nâng tay vợ lên thơm nhẹ rồi dắt tôi bước đi, cả đám đông hò reo như thể được mùa... Hôm ấy quả là 1 ngày mỹ mãn trong cuộc đời của tôi.

Cưới chồng cùng khu phố nên chúng tôi quyết định sẽ lại mặt nhà gái trước khi đi nghỉ tuần trăng mật. Đêm đầu tiên ở nhà chồng, mẹ anh đã gọi tôi xuống dưới nhà phụ bà kiểm kê số tiền mừng đám cưới. 2 mẹ con tính đi tính lại hết tất cả gần 700 triệu tiền chi phí. Tôi giật nảy, thực sự là ngoài sức tưởng tượng của mình. Thấy tôi có vẻ kinh ngạc, mẹ chồng cười bảo:

- Ngần này đã là gì, cả đời chỉ cưới có 1 lần, cũng xứng đáng thôi con. 2 đứa mà nhanh chóng sinh cho mẹ được thằng cu thì mẹ sẽ cho hơn thế này nhiều!

Tôi ngượng, chỉ biết cười rồi gật đầu vâng dạ.

Mấy ngày sau đó người ta vẫn còn chưa thôi bàn tán về đám cưới hơn nửa tỷ của 2 chúng tôi với không ít lời thán phục, ngưỡng mộ. Tôi lướt fb còn thấy người ta quay video, chụp ảnh, share nhau ầm ầm. Tôi thấy tự hào lắm, rồi tự nhủ mình đã may mắn như vậy thì sẽ toàn tâm toàn ý làm 1 người dâu đảm, vợ hiền.

Có thể nói cuộc sống của tôi khi ở nhà chồng rất sung sướng. Tôi không phải lo đến cái ăn, cái mặc, cũng chẳng phải làm việc nhà. Cả ngày nếu thích thì vào bếp nấu cơm còn không thì đã có osin lo đỡ, còn lại hầu hết thời gian là đi Spa, xông hơi với mẹ chồng. Thỉnh thoảng mẹ con tôi lại đưa nhau đi siêu thị. Bà kéo tôi vào gian quần áo trẻ con, miệng xuýt xoa:

- Chao ôi đẹp quá, sau này cu Tít nhà mình mặc nó chắc xinh lắm đây!

Rồi bà nhặt cả 1 đống đồ sơ sinh lớn bé vào giỏ, mang ra quầy thanh toán tiền. Lúc ấy tôi thực sự hụt hẫng, thấy mình cứ nhẹ bẫng như ở trên không. Chẳng là tôi cưới chồng đã được hơn 3 tháng, 2 đứa đều thả nhưng vẫn chưa thấy bầu bí gì.

Mẹ chồng thì cuồng trẻ con lắm, đến cả ca nhạc bà cũng mở nghe Xuân Mai cả ngày. Bà bảo phải học thêm mấy bài thiếu nhi để sau này dạy con trai tôi học, rồi còn bắt tôi học hát ru các thứ nữa...

Tháng nào bà cũng nghe ngóng tôi, hễ thấy con dâu dùng đến cái túi băng vệ sinh là y như rằng mặt mày bí xị. Mẹ chồng ít khi quát mắng, trách móc tôi nhưng đôi lúc cũng thở dài:

- 2 đứa tính thế nào thì tính, lâu quá thì đi khám thử xem thế nào. Bố mẹ già cả rồi, chả biết sống được mấy nỗi nữa.

Lâu chưa có con, thấy Tú cứ tối ngày tụ tập bạn bè, bố mẹ chồng điên tiết nên cũng cấm cản anh luôn. Họ bảo rằng phải dành thời gian đó mà gần gũi vợ, giữ sức khỏe thì mới mau có con chứ tối ngày nhậu nhẹt đàn đúm chẳng giải quyết được việc gì mà lại thêm đuối sức ra. Lần 1 lần 2 tôi thấy chồng vẫn bình thường, nhưng sau đó thì hình như anh nổi đóa, quay sang hằn học, giận dỗi. Không biết trút đi đâu, anh đổ sang đầu vợ. Thế rồi có 1 thời gian đời sống chăn gối của 2 vợ chồng cũng nhạt hẳn, có hôm anh đi làm rồi đi thâu qua đêm luôn, tận sáng sớm mới chịu mò về.

Thấy sốt ruột, tôi rủ chồng đi khám. 2 đứa còn đang chờ ngày nhận kết quả thì đột nhiên có 1 người con gái xuất hiện, nói mình đã có bầu với Tú và bắt anh phải chịu trách nhiệm.

Tôi tá hỏa, không thể đứng vững được nữa. Tú lấm lét nhìn mọi người rồi cúi gằm mặt ấp úng nói chẳng nên câu:

- Con... đêm ấy con uống say, nên...!

Bố chồng giậm chân quát nạt, tôi thì trơ khấc, ngồi phịch xuống ghế như người mất hồn. Mẹ chồng vẻ nghi ngại, bước đến hỏi:

- Có thật là cô đã có bầu không?

Cô gái kia rụt rè giơ tờ giấy khám thai ra. Đứa trẻ đã được hơn 3 tuần.

Cả ngày hôm đó nhà tôi chẳng ai nói với nhau câu nào. Tôi giận Tú lắm, hết trách móc, đấm đánh rồi mắng mỏ anh trong phòng.

Nửa đêm, tôi thức dậy thì không thấy chồng đâu cả. Tận lúc ra ngoài hành lang định đi vệ sinh thì nghe tiếng bố mẹ chồng và anh đang nói chuyện dưới nhà. Bà bảo:

- Con cái đã hiếm hoi, người ta lại có bầu rồi không thể bảo họ bỏ nó đi được. Cái Vy nó cũng thật lòng yêu con lâu nay, chỉ tiếc là 2 đứa không có duyên để làm đám cưới. Loan nó cũng tốt, nhưng nó không đẻ được thì cũng đành chịu thiệt thòi vậy.

Tôi chết sững, chồn chân đứng im đó mãi lúc lâu sau mới đủ sức bước vào.

Y như rằng sáng hôm sau, cả nhà đã quây lại nói chuyện tình nghĩa với tôi. Họ nói sẽ cho tôi 1 khoản tiền, đồng ý chia đôi tài sản mà Tú hiện có để tôi ly hôn. Họ không thể bỏ mặc đứa cháu quý hóa kia của mình được. Bố mẹ chồng ai cũng quyết thế, tôi chỉ còn chút hi vọng là Tú nên quay sang nhìn anh. Ngờ đâu Tú bảo:

- Em ký đi.

rồi giơ ra tờ đơn ly hôn đã viết sẵn từ lúc nào. Tôi ôm mặt òa khóc, cảm giác như cả thế giới đang quay lưng lại với mình.

Chồng đã không cần mình thì tôi cũng không tiếc xót làm gì nữa. Khi đã quá yêu, rồi còn bị phản bội, người ta chỉ thấy hận chứ không còn thiết tha nữa. Tôi đồng ý ký đơn. Thế là tôi đã kết thúc đám cưới nửa tỷ, 1 cuộc hôn nhân viên mãn chỉ bằng mấy tờ giấy vô tri và mức án phí trị giá 200 nghìn.

Tôi về nhà ngoại ổn định được hơn tháng, rồi dùng số tiền mình có được bỏ vào miền Nam lập nghiệp. Sau khi xây được nhà, tôi đón luôn cả bố mẹ và em vào trong đó sống cùng.

Hơn 5 năm sau, tôi bất ngờ gặp lại Tú. Trông anh bây giờ tiều tụy hơn xưa rất nhiều. Lần ấy Tú vô tình vào mua hàng ở đúng chỗ của tôi.

Trông thấy tôi, Tú ngạc nhiên lắm. Lúc sau anh mới ngậm ngùi bảo:

- Tụi anh ly hôn rồi.

Tôi chẳng biết nói gì. Lẽ ra phải thấy mừng vì điều tôi ao ước khi rời xa anh đã trở thành hiện thực, nhưng ngược lại, tôi chỉ thấy chua xót xen lẫn đắng cay. Chẳng đợi tôi đáp trả, Tú bảo:

- Thằng bé không phải là con anh. Vy đã lén lấy hết tài sản bỏ trốn rồi.

Tôi cười đắng chát:

- Thế hả, tôi biết điều đó từ trước khi anh cưới cô ấy. Chắc là có con rồi nên anh không quan tâm tới phiếu khám bệnh của mình phải không? Anh vô sinh mà, làm sao lại có con được.

- Em...

- Lúc đầu tôi cũng định nói cho nhà anh biết nhưng nghĩ rồi lại thôi. Tôi và anh đã chia tay rồi thì mỗi người hãy tự lo liệu với quyết định của mình. Hơn nữa chắc gì tôi nói anh đã tin, hoặc là tin thì chẳng phải tôi lại là kẻ đi phá hoại hạnh phúc mới của anh à?

Tú ngại ngần quay bước đi. Từ lần đó tôi không còn gặp lại anh nữa, nhưng cũng kể từ giờ phút ấy tôi lúc nào cũng ám ảnh cái ngày mình là cô dâu trong đám cưới nửa tỷ năm nào...

sT

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep