Thế nên vợ chồng tôi quyết định sẽ sinh thêm một đứa con nữa cho cu Tít có anh có em.
Vợ tôi thuộc mẫu người luôn sống vì gia đình. Không chỉ tôi mà cả bố mẹ và hàng xóm đều rất quý mến cô ấy. Tuy cũng đi làm cả ngày như tôi nhưng vợ luôn dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc gia đình chu đáo. Có gì ngon, cô ấy đều mang xuống cho bố mẹ tôi và đem biếu những nhà xung quanh một ít.
Thấy ai có hoàn cảnh khó khăn, vợ tôi đều giúp đỡ ít nhiều. Vợ làm công tác xã hội nên cô ấy cũng tham gia các hội từ thiện. Mỗi khi đi đâu, tôi rất hãnh diện khi nghe người ta khen ngợi vợ mình hết lời.
Bản thân tôi cũng sống hết lòng với vợ con. Tôi không sa đà rượu chè sau giờ làm, chuyện gái gú ngoài lề lại càng không. Tôi cũng phụ giúp vợ chăm con hoặc nấu ăn những khi cô ấy bận. Tôi luôn nghĩ, gia đình mình như vậy là quá êm ấm, quá hạnh phúc rồi. Và hạnh phúc tôi đang nắm giữ mãi mãi không thay đổi.

Ảnh minh họa
Nhưng thời gian này tôi thấy vợ thường xuyên tỏ ra mệt mỏi. Cô ấy ăn uống cũng kém hơn dù tôi cố nấu những món ngon và ép cô ấy ăn. Thương vợ, tôi bảo:
- Dạo này em gầy quá, lại xanh nữa, mua ít thuốc bổ về mà uống.
- Vâng, em làm việc nhiều nên hơi mệt mỏi chút thôi, anh đừng lo.
Suốt một tuần, tôi thấy vợ liên tục đi ra vào nhà vệ sinh để nôn ói. Tôi hơi bất ngờ và nghĩ ngay chuyện vợ có thai. Vốn dĩ, tôi đã mong chờ một cô con gái từ lâu. Giờ thấy vợ như vậy, tôi vui lắm. Tối ngủ, tôi nhẹ nhàng hôn cô ấy rồi nói:
- Vợ có em bé phải không? Hay mai anh xin nghỉ đưa em đi siêu âm nhé.
Nghe đến đây, vợ tôi bỗng giật nảy mình.
- Làm gì có, em chỉ ăn đồ ăn không vừa nên ghê cổ vậy thôi.
Cô ấy kiên quyết không đi khám đến mức chúng tôi suýt cãi nhau. Chán nản, tôi cũng mặc luôn, nếu thật sự có bầu thì là niềm vui chứ sao phải cáu gắt như vậy.
Hôm ấy vợ nhắn tin:
- Anh đi đón con giúp em nhé. Hôm nay nhiều việc nên em phải làm thêm.
Tối đó trời mưa, tận 9 giờ đêm vợ tôi mới về. Người cô ấy tái nhợt, nhìn có vẻ thất thần, lảo đảo. Thấy thế, tôi vội chạy ra đỡ vợ vào nhà:
- Em bị làm sao thế?
- Em không sao, chắc bị ướt một ít nên bị lạnh thôi. Có nước nóng không anh, em đi tắm chút.
- Có rồi, em vào thay đồ đi, lau qua người thôi đừng tắm vội nhé.
Vợ mệt mỏi lấy khăn vào nhà tắm. Nhìn lại thấy túi xách của vợ ướt sũng trên bàn, tôi vội mở túi lấy hết giấy tờ và điện thoại ra xem có bị ướt vào trong không.
Tôi thấy có một tập giấy trắng gấp lại làm đôi bị ướt một nửa nên giở ra xem. Tôi sững người khi thấy phiếu siêu âm, thai nhi 14 tuần tuổi. Rồi có cả một tờ đơn thuốc uống sau khi nạo hút thai.
Quá bất ngờ, tôi ngồi phịch xuống ghế. Vợ tôi đã làm gì thế này? Cô ấy vốn là người nhân hậu, sợ máu, sợ đau, tại sao lại giấu giếm tôi làm chuyện động trời như vậy? Cô ấy thừa biết tôi đang mong con. Hay là đó không phải con tôi?
Tôi cứ ngồi bất động như thế cho đến khi vợ bước vào. Thấy chồng ngồi bệt trên ghế, sắc mặt cô ấy đã tái càng tái hơn. Tôi điên cuồng lao tới, ôm chặt lấy vai vợ hỏi.
- Em vừa đi phá thai à? Tại sao thế?
- Em cũng định nói với anh, nhưng vì sợ anh ngăn cản không cho em bỏ con.
- Sao em lại phá thai? Không phải vợ chồng mình dự định đẻ thêm một đứa nữa à.
- Em… Hôm trước em đi soi độ mờ da gáy của thai vượt quá ngưỡng cho phép. Nếu cố tình sinh ra con sẽ dị tật anh ạ, nên em đã nhắm mắt để bỏ con. Em cũng đau lắm chứ, nhưng còn đau hơn khi sinh con ra mà bị tật, vừa khổ con, mình lại đau lòng nữa.
- Cho dù là như thế thì em cũng phải nói với anh một câu chứ.
Vợ tôi chỉ khóc, rồi liên tục xin lỗi.
Tôi không biết nói như thế nào, tôi cũng không biết vợ đang nói dối hay nói thật. Dù có thương vợ lắm, nhưng trong đầu tôi không tài nào thoát khỏi cái suy nghĩ, đứa con mà vợ vừa bỏ đi đó chính là do vợ tôi ngoại tình. Còn nếu đúng là lý do con có khả năng dị tật như cô ấy đưa ra thì tại sao em không bàn bạc với tôi, rồi cả hai vợ chồng cùng đưa ra hướng giải quyết.
Thôi thì dù sao chuyện cũng đã rồi, một lần sảy bằng bảy lần sinh, tôi cố gắng chăm sóc vợ phục hồi lại. Sau đó tôi sẽ bỏ thời gian để tìm hiểu cặn kẽ về vợ mình nhiều hơn. Chứ không thể để những mối hoài nghi, vợ không chung thủy với mình cứ ám ảnh trong đầu mãi được.
St