- Anh ơi, gãi hộ em cái lưng với.
- Em ngứa ở đâu? Góc bao nhiêu độ? Kinh độ mấy? Nói chung chung thế làm sao anh biết được?
- Anh mang thước ra mà đo.
- Ừ, thế vợ để anh ngủ, sáng mai dậy anh mới đo được. Giờ mắt tèm nhèm thế này anh đo sai rồi gãi sai chỗ, vợ mắng chết.
Nói xong một hồi, em cười nắc nẻ với lão chồng các chị ạ. Chẳng hiểu cha sinh mẹ đẻ thế nào mà tính lão lúc nào cũng nghĩ ra mấy câu để trêu chọc em được.
Em với lão lấy nhau gần 6 năm rồi, chúng em có với nhau hai cậu con trai. Thời gian đầu, lão cũng hay về sớm giúp vợ làm việc nhà với chăm con lắm. Từ khi được lên chức trưởng phòng, lúc nào e cũng thấy lão kêu bận, toàn 8h, 9h tối mới đi làm về đến nhà.

Ảnh minh họa
Lão chồng em được cái có vẻ ngoài đẹp trai, phong độ lại thêm khiếu hài hước. Lúc mới quen, em cũng vì cái tính hài hước ấy mà nhận lời yêu lão chỉ sau hai th.á.n.g. Ngày xưa em tự hào về mấy cái ưu điểm của chồng bao nhiêu thì giờ lại chỉ ước lão cứ xấu xấu một tí, bình thường một tí có phải hơn không.
Tính em vốn hay ghen. Lão như thế lại làm trưởng phòng nên mấy em thực tập ở công ty cứ bâu lấy. Lại còn cả cái việc, lão suốt ngày nói thương vợ, xót vợ nhưng cũng chẳng đỡ đần được gì, chỉ giỏi nói miệng thôi. Bao nhiêu việc trong nhà đều một mình em gánh vác hết.
Thời gian đầu em còn chịu được, từ lúc thằng cu thứ 2 ra đời e stress dữ lắm. Từ sáng đến đêm cứ quay cuồng với hai cu cậu, đến thời gian đi cafe, mua sắm với bạn em cũng chẳng có nữa. Lắm lúc soi mình trong gương nhìn em chả khác gì bà già luộm thuộm. Chồng thì vẫn đi tối ngày, e cứ nghi ngờ khi thấy lão về muộn nên hai vợ chồng lại cãi nhau.
Khổ nỗi là lúc cãi nhau lão lại dở cái chiêu cũ ra dùng làm em không thể làm gì được nữa. Em có muốn quát lại, làm mặt tức giận cũng không nổi.
Chuyện là một hôm em đang làm dở việc nhà thì nhỏ bạn thân gọi điện tới:
- Tao vừa nhìn thấy chồng mày đèo em nào ở đường Nguyễn Khánh Toàn ấy. Dừng xe lại xong chồng mày xuống mở cửa cho em kia, nhìn cử chỉ ga lăng, mặn nồng lắm.
Mà tối ấy tận 9h tối lão nhà em mới có mặt ở nhà. Em cho hai con ăn trước rồi ngồi đợi lão từ 7h tối đến lúc ấy bên ở mâm cơm nguội ngắt. Thấy xe lão đi vào trong cổng, em cứ ngồi im, lão hỏi gì em cũng không trả lời, mắt nhìn chằm chằm vào bàn ăn:
- Sao thấy anh về mà chẳng niềm nở gì thế? Em có chuyện gì giận anh à?
Tiến thêm vài bước đến mâm cơm, lão nhìn vào đ.ĩa cá rồi lên giọng:
- Hôm nay vợ đi chợ họ bán cho một con hotgirl với một con quái vật à?
- Quái vật với chả hotgirl cái nỗi gì. Chảo bị dính nên một con nát, một con còn nguyên. Anh đừng phát huy cái khiếu hài của mình vào lúc này nữa. Chiều nay, anh đưa em nào về mà tình tứ thế hả?
- Sao em biết chiều nay anh đi cùng một cô gái?
- Á à, giờ thì lòi cái đuôi chuột của anh ra rồi nhé. Cô ta là ai?
- Đâu làm gì có, cô ấy là khách hàng, đi nhờ xe anh thôi, với lại anh cũng tiện đường. Lúc chiều anh gọi mà em không bắt máy còn gì?
Máu ghen làm em chẳng còn biết trời đất gì nữa. Những lời lão nói có chúa mới tin được bởi chẳng ai đi ăn vụng mà lại tự khai ra. Cả 2 ngày sau đó, em chiến tranh lạnh, coi lão như người vô hình.
Rồi một lần nữa, lúc hai vợ chồng đang ngủ thì điện thoại lão có tin nhắn tới. Em thấy nghi lắm vì chẳng có ai dỗi hơi mà lại đi nhắn vào lúc nửa đêm thế này, trừ khi là bồ. Lấy điện thoại lão, đập ngay vào mắt em là dòng chữ:
- Mai anh có muốn ăn món cá om dưa không? Em nấu rồi mang lên văn phòng cho anh nhé!
Em tức điên lên, gọi lão dậy cho bằng được:
- Đây là cô nào hả? lại còn biết anh thích ăn cá om dưa cơ à? Ăn chung với nhau ở công ty vui quá nhỉ?
- Ly hôn đi. Tôi không thể chịu nổi người chồng lăng nhăng, bội bạc như anh nữa.
Nói xong em đẩy lão ra ngoài cửa không cho nói thêm nửa lời nào. Cả đêm ấy, em nằm vật vã, nhìn hai con đang ngủ say mà em tức không chịu được. Mình hy sinh cho lão bao nhiêu mà lão lại đi cặp kè, gái gú bên ngoài. Lần này nhất định em sẽ làm căng, không thể nào chịu cái cảnh này mãi được, chăm con đã đủ mệt rồi lại còn phải chăm chăm nghĩ cách giữ chồng thì có ba đầu sáu tay cũng không làm nổi.
Sáng hôm sau, vừa nhìn thấy chồng, em nhìn thẳng mặt lão nói:
- Mình ly hôn đi, em không muốn sống với một người chồng như anh nữa.
- OK, ly hôn thì ly hôn. Nhà cửa, xe cộ tôi cho cô hết., nhưng cô phải bồi thường 1 tỷ tiền thanh xuân cho tôi. Xong xuôi thì đường ai nấy đi?
- Cái gì? 1 tỷ? Em ở nhà cơm nước cho bố con anh thì lấy đâu ra tiền? Anh chọc tức em đấy hả?
Lão nhìn em cười đầy vẻ nham hiểm:
- Không có tiền thì vẫn còn một cách khác. Hãy thuê anh làm chồng em. Anh cho em trả dần từ giờ đến hết đời. Ba mẹ con đi đâu, anh đi đấy. Thấy thế nào?
Thấy cái mặt nhơn nhơn của lão, em quay mặt đi vào bếp để không bật cười. Nhưng lão gọi với lại:
- Thế nào? Tính từ hôm nay nhé. Nay anh nghỉ làm ở nhà với ba mẹ con. Đi chợ mua cá về nấu dưa đi vợ ơi.
- Anh thích thì anh tự đi mà nấu.
Lão ôm chầm lấy em rồi hôn cái chụt vào má:
- Thôi, vợ đừng giận anh nữa. Anh thề là anh không có ai khác ngoài vợ. Từ giờ anh sẽ tập làm giúp vợ việc nhà, chăm con và không về nhà muộn nữa. Nếu anh làm sai thì vợ cứ cho anh đi làm thái giám cũng được.
Nghe xong, bao nhiêu giận hờn, bực tức trong em chẳng hiểu đi đâu hết rồi. Em vào lấy làn đi thẳng ra sân:
- Vợ đi đâu đấy?
- Đi chợ chứ còn đi đâu nữa.
Giờ em chẳng hơi đâu mà ghen bóng ghen gió nữa bởi em đã thực sự hiểu con người lão. Càng sống với lão lâu, em càng hiểu ra rằng hôn nhân không phải là chiến trường, Nếu hiểu nhau hơn thì sẽ càng có ít sự hiểu lầm, bao dung hơn thì sẽ hạnh phúc hơn. Thế mới nói, quan trọng nhất là vợ chồng phải thực sự thấu hiểu và đặt mình vào vị trí của nhau thì gia đình mới hòa thuận, yêu thương nhau lâu dài, bền chặt.
St