- Sau khi chia tay anh, em có quen người khác. Nhưng chính nhờ đó em mới nhận ra mình yêu anh nhiều đến thế nào. Không có ai lấp được chỗ trống của anh trong tim em. Em nhớ anh cả khi ăn, khi ngủ…
Nghe người yêu cũ bày tỏ như thế, thử hỏi ai mà không cảm động, rung rinh. Hiệp chồng tôi cũng là một người đàn ông có lòng tự kiêu với ít nhiều hư vinh phù phiếm. Sau khi nghe Hương trình bày tình cảm chắc hẳn anh đã xúc động không nói lên lời.
Bằng chứng là trước tấm chân thành của cô ta, anh quên béng chuyện Hương đã từng bỏ mình chạy theo người đàn ông khác. Không những thế Hiệp còn luôn miệng thương cảm, xót xa. Anh nói với tôi:
- Hương cũng thật là tội nghiệp. Anh bây giờ đã có gia đình yên ấm trong khi cô ấy vẫn còn long đong. Hương chưa tìm được bến đậu cũng vì ôm mối tình si với anh. Em bảo làm sao anh có thể không áy náy!

Ảnh minh họa
Tôi biết, lúc ấy mối quan hệ của chồng mình và Hương chưa có gì nghiêm trọng. Nhưng ngày ngày nhìn chồng liên lạc qua lại với tình địch, lại còn thở vắn than dài thương tiếc, cám cảnh cho cô ta. Thậm chí Hương nhờ vả gì Hiệp cũng nhiệt tình giúp đỡ ngay, tôi thực sự rất khó chịu.
Nói thì Hiệp luôn bảo:
- Anh với cô ấy chỉ là bạn bè bình thường, trong sáng mà em. Dù sao cũng đã từng yêu nhau, tình hết nhưng cũng còn nghĩa.
Giận quá, tôi nói dỗi:
- Vẫn thương nhau như thế thì để em ra đi, cho 2 người đến với nhau, đỡ khỏi áy náy nhung nhớ!
Thế là lại Hiệp mắng xơi xơi:
- Em nhỏ nhen, ích kỉ nó vừa vừa chứ. Ai lại đi ghen bóng ghen gió với quá khứ làm gì!
Đang ấm a ấm ức chưa biết làm thế nào để giải quyết, bỗng một hôm tôi nghe tin Đức- người yêu cũ của tôi bị tai nạn giao thông, đang nằm điều trị tại bệnh viện. Nói thật là từ đợt chia tay Đức, tôi không hề liên lạc lại, giờ nghe nói anh chàng vẫn độc thân. Trong đầu tôi liền nảy ra 1 sáng kiến đáo để.
Hôm sau tôi rủ cô bạn tới thăm Đức, như 1 người bạn bình thường. Nhưng tối ấy, tôi cố ý chơi ở nhà cô bạn tới muộn, cơm tối cũng dặn chồng chịu khó ăn ở ngoài. Về nhà, ông xã nhìn tôi với ánh mắt đầy dò hỏi. Tôi bèn kể chuyện người yêu cũ bị tai nạn:
- Anh ấy tội nghiệp lắm anh ạ, chẳng có ai ở cạnh nên em mới phải ở bên chăm sóc cho tới giờ này.
Tôi còn giơ ảnh chụp anh chàng băng bó nằm trên giường bệnh để chứng minh cho Hiệp. Chồng tôi dù không vui lắm nhưng cũng chẳng thể làm được gì khác ngoài hậm hực trong lòng.
Những ngày sau, cứ tan làm là tôi tới nhà cô bạn ‘đóng đô’, tới muộn mới về, thậm chí còn nấu vài món ngon ngon từ nhà mang đi, ra vẻ đúng chuẩn đang chăm người nằm viện. Ở nhà, tôi cũng cố ý gọi điện cho anh chàng kia, hỏi han, dặn dò này kia tận tình.
Chồng tôi, mới đầu chỉ hậm hực trong lòng, nhưng dần dà thì bực tức ra ngoài thấy rõ. Tôi bèn nhẹ nhàng bảo:
- Bọn em chỉ là bạn bè bình thường thôi mà. Dù sao trước đây cũng từng yêu nhau, giờ em thấy chết mà làm ngơ thì thật là bất nghĩa quá.
Nhưng tới ngày thứ 5 như thế thì anh đã nổi nóng, cấm tôi không được tới thăm nuôi người yêu cũ nữa:
- Em quên em đã lấy chồng rồi à?
Lúc này tôi mới bình thản hỏi lại anh:
- Ơ hay, thế sao anh với người yêu cũ có thể tình nghĩa được mà em với người cũ của em thì lại không?
Hiệp cứng họng, chả nói được gì.
Sau vụ đó, chồng tôi với cô nàng tình địch cũng liên lạc thưa dần rồi đứt hẳn.
St