- Sao anh lười thế? Vợ chồng với nhau phải cùng nhau gánh vác công việc gia đình chứ sao anh cứ để mình em nai lưng ra làm 1 mình như thế.
- Ui dời, em cứ lắm chuyện. Có tí việc cỏn con mà cứ cằn nhằn hết ngày này qua tháng nọ không thấy chán à.
- Em không chán. Em phải nói đến bao giờ anh thay đổi mới thôi. Nói mãi anh có chịu nghe đâu thì chả nói nữa.
- Đúng là bọn đàn bà, chỉ được cái lắm mồm.
- Anh nói thế mà nghe được à!
Riết rồi Loan cũng đành chấp nhận ông chồng lười biếng, có cằn nhằn thì cũng chỉ tổ mỏi miệng và làm sứt mẻ mối quan hệ vợ chồng. Gần đây, đứa con lớn thì chuẩn bị hết cấp 2, đứa bé hết cấp 1 cho nên Loan đăng ký cho con học thêm tiếng Anh và Toán ngoài giờ.
Tuần học 3 buổi nên Loan luôn phải tất bật phóng từ cơ quan về đón con ở trường rồi lại đưa đến lớp học thêm buổi tối. Trên đường đi cho con ăn tạm cái bánh mỳ, gần 8 giờ về đến nhà lại cơm cơm nước nước rõ vất vả.

Ảnh minh họa
Thế mà Vỹ ở nhà cũng chẳng nấu được nồi cơm, cứ ung dung xem tivi rồi lên giường ngủ đợi Loan gọi dậy ăn cơm, khiến cô tức không chịu được. Nhưng cuối cùng cô cũng nhẫn nhịn cho qua vì biết không thể “cải tạo” được chồng.
Thế mà cách đây 3 tháng, Vỹ đột nhiên xung phong đưa con đi học thêm. Vỹ bảo Loan:
- Em vất vả nhiều rồi mà anh thì chẳng làm được gì giúp em cả, đường xá chiều về đông lắm, ba mẹ con đèo nhau đi nhỡ ngã thì khổ. Anh là đàn ông anh có thể đi nhanh và chắc chắn hơn nên em cứ để anh. Em đi làm về cơm nước đợi bố con anh là được.
Loan nghe thế cũng hơi bất ngờ và choáng váng. Nhưng nghĩ đã đến lúc Vỹ “lớn” hơn và biết chăm lo cho gia đình, con cái nên liền bỏ qua chẳng để ý nhiều nữa.
3 tháng trôi qua êm đẹp, cho đến một hôm, Loan đang nấu cơm thì nhận được điện thoại từ trung tâm tiếng Anh:
- Alo, chị có phải mẹ có phải mẹ 2 bé Khang và Chi không ạ.
- Vâng, đúng rồi. Có chuyện gì thế ạ.
- À, dạ em gọi điện từ trung tâm học thêm, vì ở tòa nhà bên cạnh có hỏa hoạn cho nên lớp học phải giải tán sớm phòng nguy hiểm cho các con. Chị có thể đến đón các cháu bây giờ được không?
- Vâng dạ dạ, cám ơn cô giáo. Để tôi gọi điện cho bố lũ trẻ.
Bấm máy gọi Vỹ nhưng điện thoại ngoài vùng phủ sóng, cô cuống cuồng bắt xe ôm đến trung tâm. Đến nơi, bọn trẻ đã được bố mẹ chúng đến đón về gần hết, chỉ còn hai đứa con cô.
Cô hỏi bố đâu thì các con cô bảo:
- Bình thường bố toàn để chúng con tự vào lớp, hết giờ đến đón. Lúc ra chơi thì bố bảo cứ ở yên trong lớp, vì bố không ngồi đấy chờ, phải đi có việc, hôm nào cũng thế.
Loan hỏi mấy cô lễ tân ở trung tâm tiếng Anh thì được biết hai đứa trẻ nhà cô toàn tự dắt nhau lên lớp, chỉ khi tan học mới thấy bố xuất hiện đón về.
Thoáng chốc cảm thấy nghi ngờ, cô bèn đưa hai con về rồi dặn chúng ở nhà tắm rửa, ăn cơm, mẹ đi ra ngoài mua ít đồ.
Cô quay lại trung tâm tiếng Anh, đứng ở một góc khuất và chờ đợi. Đúng đến giờ tan học như mọi khi, Loan thấy Vỹ chở một phụ nữ ở đằng sau, đỗ xe ở bãi rồi cả hai vừa đi vừa trò chuyện ríu rít. Anh thậm chí còn vòng tay qua eo người phụ nữ kia rồi kéo cô ta lại gần, hôn lên má.
Cơn giận bốc lên đỉnh đầu nhưng Loan vẫn cố gắng kiềm chế hết sức có thể, cô nhanh tay cầm điện thoại chụp ảnh khuôn mặt của cô gái kia và cảnh tượng âu yếm của 2 người họ rồi bỏ về nhà. Vỹ về vẫn tỏ ra như thường hỏi han các con chuyện về sớm còn Loan thì im lặng chẳng nói gì.
Cô thuê người điều tra thì phát hiện hóa ra hóa ra 2 người họ đã ngoại tình với nhau từ trước. Cô ta cũng đưa con đến đăng ký học cùng trung tâm với con chị để có thể trốn chồng đi nhà nghỉ với Vỹ.
Thật là một lý do hoàn hảo.
Nghĩ đến người chồng vô trách nhiệm và lợi dụng con cái để ngoại tình khiến bao nhiêu tình cảm còn sót lại trong cô bỗng tiêu tan. Cô cảm thấy tuyệt vọng về anh, mọi tình cảm trước giờ với Vỹ đều bay biến sạch trơn. Cô không thể nào chấp nhận nổi việc anh lợi dụng con cái để đi ngoại tình được.
Loan quyết định sẽ ly hôn nhưng cô đâu thể dễ dàng bỏ qua mọi chuyện được. Cô tìm hiểu về gia đình người đàn bà đang cặp kè với chồng mình, xem cô ta ở đâu, làm gì rồi thuê người chụp lại hết những cảnh tình tứ của 2 người họ. Xong xuôi, Loan bắt đầu màn trả thù sâu cay của mình.
Đầu tiên, cô gửi đống hình ảnh "ân ái, hôn hít" cho chồng của nhân tình với lời nhắn "Chuyện nhà anh tôi cho anh tự xử lý!". Nhưng mọi chuyện đâu chỉ dừng lại ở đó, ngay sáng hôm sau, cô cho người phát đống ảnh đó đến công ty của Vỹ và ả kia, thậm chí còn gửi luôn cho cả 2 sếp của họ nữa.
Họ đã khiến Loan phải chịu đau khổ thì cô sẽ cho họ trả giá gấp trăm ngàn lần. Chiều tối, Loan gửi con sang nhà ngoại hết còn cô ngồi chờ chồng về. Vỹ bơ phờ mở cửa nhìn thấy đống quần áo của mình bị vứt chỏng chơ giữa nhà liền gắt:
- Làm cái gì mà vứt bãi đồ đạc ra thế này?
- Ừ đúng rồi, làm gì có ai muốn sống bừa bãi đâu. Ngày hôm nay của anh thế nào hả chồng, có cảm thấy thỏa mãn với món quà tôi dành tặng cho 2 người không?
- Cô... đừng nói là cô đứng sau vụ này đấy. Cô bị điên à, cô có biết là tôi bị đuổi việc rồi không?
- Đúng là tôi đấy. Không chỉ đuổi việc đâu, tôi sẽ đuổi anh ra khỏi cái nhà này để đi cặp kè với con mụ kia luôn. Giờ 2 người tự do rồi còn gì.
Loan hét lớn đầy giận dữ rồi đập thẳng tờ đơn ly hôn xuống mặt bàn cho Vỹ kí. Trước giờ chồng luôn dựa vào cô, giờ xem thiếu cái gia đình này anh sẽ sống như thế nào?
St