Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Mới lên thành phố được 1 năm, vợ quê đã chê chồng: Nông dân như anh đi cùng xấu hổ lắm

KENHPHUNU.COM  | 12:00 , 08/07/2018
Mới lên thành phố được 1 năm, vợ quê đã chê chồng: Nông dân như anh đi cùng xấu hổ lắm

Vợ chồng em cưới nhau cũng được hơn 6 năm, có với nhau một bé gái hơn 3 tuổi. Hai vợ chồng đều ở quê, em làm bên buôn bán bất động sản trên Hà Nội. Vợ em là giáo viên dạy cấp 1 ở quê.

Mấy năm gần đây làm ăn phất lên, em mua được nhà trên thành phố rồi đón vợ con lên ở cùng luôn.

Vợ em nghỉ dạy ở quê, lên thành phố xin dạy hợp đồng cho một trường tiểu học tư nhân, lương đủ tiền ăn hàng tháng cho cả nhà. Kinh tế chính trong gia đình là từ thu nhập của em.

Ai cũng chúc mừng vợ chồng em ăn nên làm ra. Lúc đầu em cũng mừng lắm vì ước nguyện bao lâu nay đã thành hiện thực. Vợ chồng con cái được gần nhau, ngày nào cũng được ngồi ăn cơm cùng nhau. Mọi phấn đấu của em cũng chỉ mong ước những điều nhỏ bé như thế.

Vậy mà mọi thứ lại không được như ta mong đợi. Lên thành phố được gần 1 năm em thấy vợ bắt đầu thay đổi chóng mặt, cô ấy như lột xác thành con người hoàn toàn khác, từ ngoại hình đến tính cách.

Trước đây vợ chỉ dùng mỗi son môi, không son phấn, nước hoa. Tóc đen dài tự nhiên. Còn bây giờ vợ em xăm mày, xăm môi, trang điểm đậm, tóc nhuộm và làm xoăn rất sành điệu. Móng móng chân, móng tay lúc nào cũng sơn gel, đính đá, ăn mặc hiện đại, mát mẻ, hở da hở thịt.

Có ngày vợ em chỉ dạy 1, 2 tiết là được nghỉ nhưng về nhà cô ấy chẳng làm gì, chỉ ngồi xem tivi, ôm điện thoại hoặc ra hàng làm đẹp. Quần áo em giặt cho rồi bảo phơi mà cô ấy còn vùng vằng:

- Anh phơi luôn cho em đi, em phơi hỏng móng tay mới sơn mất, mấy trăm bạc bộ móng chứ có ít gì.

Tất nhiên là cơm nước hàng ngày vợ em cũng chỉ phụ vào thôi, còn em là người nấu chính.

Tối đến vợ chỉ ngồi soạn giáo án xong rồi đi ngủ, còn em nào là cho con uống sữa, chơi cùng con, dạy con học, thậm chí dọn dẹp lại nhà cửa vì thấy rất bừa bộn.

Nghĩ lại ngày còn ở quê vợ em đâu có như thế. Đi làm về là lo cơm nước, tắm giặt chăm sóc con cái rất chu đáo. Chẳng ăn diện, cầu kỳ váy vóc. Thế mà mới lên thành phố sống chưa đầy 1 năm, cô ấy đã thay đổi chóng mặt, trở thành người thành phố luôn rồi.

Nhiều lần em bực quá nên góp ý:

- Trước ở quê em có thế đâu, sao giờ khác vậy. Mình làm gì thì làm cũng phải giữ lại cái bản chất tốt đẹp chứ.

- Thế ý anh là giờ bản chất của tôi xấu đi à? Trước kia đã khổ rồi thì giờ sướng chút có sao đâu. Sống đâu phải theo đấy chứ, anh ở đây lâu thế rồi mà vẫn nông dân kinh lên được, đi cạnh xấu hổ lắm.

Thấy vợ nói thế em điên lắm, nhưng chỉ bảo:

- Anh “quê mùa” thì mới ở cạnh em đến tận hôm nay, chứ “sành điệu” như em thì đã đi với con khác lâu rồi.

Thấy chồng nói thế, vợ em đùng đùng bỏ lên giường nằm ôm điện thoại lướt facebook.

Từ ngày lên thành phố sống, vợ em cũng ít khi về quê. Một năm về được đôi ba lần. Em mà càu nhàu là cô ấy lại lấy lý do phải đi dạy không nghỉ được, nghỉ nhiều sợ bị đuổi việc mất. Cũng hiểu được có công việc rất quan trọng nên em im lặng, cũng chỉ biết khuyên:

- Em liệu liệu thu xếp, khi có lễ tết gì thì về, phận con cháu không đi biệt thế được đâu. Trước kia ở quê em đâu phải người như vậy.

- Có tâm nhớ đến là được rồi, công việc bận rộn vất vả, đâu phải lúc nào muốn là về được, với lại mình vẫn gửi tiền về cho ông bà chi tiêu đấy thôi.

Ngày trước, vợ em chưa bao giờ chê chồng điều gì cả. Mỗi lần sắp có dịp đi đâu là lại rủ chồng về để vơ chồng đi cùng nhau. Còn bây giờ đi đâu hầu hết cô ấy đều muốn đi một mình. Vừa rồi đám cưới một người đồng nghiệp cùng trường của vợ. Cô ấy chuẩn bị váy vóc trước tận mấy tuần.

Chờ mãi không thấy vợ rủ đi cùng nên em đánh liều hỏi:

- Em sắp đi đám cưới bạn à, Hôm ấy để anh đưa em đi nhé. Em đi xe có vững đâu, lại chưa biết đường, nắng nóng vất vả ra.

- Thôi anh cứ ở nhà đi, không cần đi cùng em đâu, đồng nghiệp cùng cơ quan đồng ý cho em đi nhờ rồi.

- Kệ, cứ để anh đưa đi.

- Anh nói gì vậy, ăn mặc lôi thôi, nhà quê như anh vào nhà hàng sang trọng ngại lắm.

Mới lên thành phố sống được có gần năm mà cô ấy đã chê chồng nhà quê, nhếch nhác rồi, thật không thể chấp nhận được.

Em cũng đã nhờ góp ý của bạn bè, người thân, cha mẹ hai bên nhưng có vẻ đều không có tác dụng.

Vợ em thì đòi sắp tới đi cắt mí và nâng ngực để cơ đẹp hơn hơn. Thấy vậy em mới bảo:

- Đẹp quá làm gì, anh nhìn được là được rồi.

- Không làm mới dại. Cứ nhà quê như anh, bao giờ mới khá lên được.

Em thật sự choáng váng với câu trả lời đó, không ngờ vợ thay đổi chóng mặt đến như vậy. Thật lòng em còn yêu vợ nhiều lắm nên không bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn mặc dù đã có vài người khuyên em như vậy. Liệu em có giữ được hạnh phúc gia đình này không. Em nên làm gì để vợ em hồi tâm chuyển ý?.

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep