Tôi biết, anh rất yêu tôi. Mỗi khi nhìn vào khuôn mặt xanh xao gầy guộc của tôi, anh thường nắm chặt tay và nói:
- Sau này nhất anh định sẽ bù đắp cho em. Anh sẽ không để em phải sống khổ như thế này nữa.
Tôi nhìn anh cười ấm áp, khe khẽ đáp:
- Vâng.
Vài năm sau anh bắt đầu kiếm ra tiền. Món tiền nhận được đầu tiên, anh mua cho tôi một chiếc giường mới.
Rồi kinh doanh càng ngày càng phát đạt, anh mua một chiếc nhẫn cầu hôn tôi. Anh hẹn tôi:
- Đợi khi nào anh kiếm đủ tiền mua một căn nhà lúc ấy nhất định sẽ đón em về làm vợ nhé!
Tôi để anh lồng vào tay chiếc nhẫn, miệng hạnh phúc nở nụ cười. Tôi nói với anh:

Ảnh minh họa
- Em sẽ đợi.
Anh cúi xuống đặt lên môi tôi nụ hôn dài quen thuộc, ướt át và diễm tình. Hơi thở cùng chiếc lưỡi nóng hổi của anh luồn lách qua những chiếc khuy áo vừa hé mở. Tôi nhắm mắt, tựa vào anh, để cho cái cảm giác rợn ngợn lan tỏa từ bầu ngực tươi trẻ tới từng ngóc ngách cơ thể mình.
Năm ấy, tôi 23 tuổi, vui vẻ và nồng nhiệt…
Ba năm sau, tôi vẫn chờ đợi được bạn trai kiếm đủ tiền mua hẳn một căn nhà lớn. Cái ngày hạnh phúc tưởng chừng cũng sắp đến, thế mà tôi chết lặng khi nghe tin anh sắp đám cưới với một người không phải mình.
Tôi mặc một chiếc váy trắng đến dự đám cưới của anh. Nhìn vẻ mặt thất thần bất an của anh khi thấy mình, tôi chỉ biết cúi đầu chua chát. Anh đi qua tôi, nói nhẹ như gió thoảng:
- Chờ anh!
Thế mà tôi chờ thật, từ bạn gái chuyển xuống làm người tình. Cứ thế tôi lại đợi anh thêm 3 năm.
Khi tôi 29 thì người vợ giỏi giang, xinh đẹp của anh bất ngờ đệ đơn xin li dị. Anh nói với tôi:
- Đợi anh giải quyết xong thủ tục li hôn nhé! Anh sẽ cưới em.
Tôi chờ thêm nửa năm, để rồi lại nghe tin anh có con riêng với Giám đốc công ty đối tác. Một lần nữa tôi lại mặc chiếc váy trắng, tới dự đám cưới của người tình. Lần này ánh mắt của anh không quá ngạc nhiên. Anh tiến thẳng lại chỗ tôi và nói:
- Em phải tin anh nhé.
Lại 3 năm nữa…
Đến cuối cùng rồi tôi cũng đợi anh ly hôn với vợ để lấy mình. Tôi khoác chiếc áo cô dâu, đi bên anh, giữ nụ cười rạng rỡ trong ngày cưới.
Đêm tân hôn, tôi nằm trên chiếc giường hạnh phúc chờ đợi giây phút trọng đại của đời mình. Anh cúi xuống đặt lên môi tôi một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước. Những ngón tay thành thạo thoăn thoắt, liền mạch cởi đồ… Một tích tắc khi mở khuôn ngực gầy guộc của tôi ra, ánh mắt của anh sâu hun hút. Anh trầm mình xuống trong khô khốc khi tôi chưa kịp cảm thấy ướt át, hôi hổi hay diễm tình.
Điều duy nhất an ủi tôi trong đêm tân hôn là khi anh hỏi:
- Nếu như anh nói anh kết hôn với những người đàn bà khác cũng chỉ vì muốn dành cho em cuộc sống sung sướng nhất thì em có tin anh không?.
Tôi nhìn anh, tràn ngập niềm tin, không do dự gật đầu nói:
- Có, em tin.
Song, những ngày tháng hạnh phúc giữa chúng tôi cũng không được bao lâu. Chỉ 2 năm sau, tôi lại nghe mọi người bàn tán anh đang cặp bồ ở bên ngoài với người khác.
Những lúc anh trở về nhà ngày càng ít. Lúc thì anh kêu bận việc, lúc thì gặp đối tác... Anh quên đón sinh nhật cùng với tôi, quên đưa tôi đi chơi vào ngày lễ tình yêu, quên kỷ niệm ngày cưới...
Những tin nhắn anh gửi cho tôi toàn là lời xin lỗi với đủ loại lý do. Tôi vẫn giữ thói quen trả lời anh bằng một câu quen thuộc:
- Em tin ở anh!
Nhưng rồi tôi lại ngồi khóc một mình… trong căn biệt thự rộng lớn.
Thật ra niềm tin nào rồi cũng có giới hạn. Sự chờ đợi nào rồi cũng sẽ đến lúc dừng. Khi cầm tập ảnh anh đang ôm hôn với những người đàn bà khác trên ta, mọi uất ức chịu đựng dồn nén trong tôi như vỡ nát.
Tôi tháo chiếc nhẫn anh đã lồng vào ngón áp út của mình 10 năm về trước cùng với lá đơn ly hôn đặt trên mặt bàn.
Lần cuối cùng tôi đã rất muốn tin anh nhưng không thể...