- Anh thật sự cảm thấy buồn vì vợ anh mãi không sinh được con trai. Nhà đã có tới 2 cô con gái, lần này lại là con gái nữa chắc là bỏ nhau. Nếu sau này chúng mình ở bên nhau, em có thể sinh cho anh thằng cu không?
Thì ra, niềm khao khát con trai trong anh lại lớn đến vậy. Câu nói bâng quơ đó cũng giống như một lời hứa hẹn rằng: Nếu như lần này, vợ anh không sinh được con trai thì tôi sẽ là người thay thế chị ấy.
Tôi cũng nghĩ, mình đã yêu một người đàn ông có vợ thì phải chấp nhận tất cả chuyện này. Lén lút, ngoại tình, thậm chí là nếu một ngày bị phát hiện cũng phải cam chịu, kể cả bị đánh đập, hay bị tạt axit. Tôi đã quá yêu anh mất rồi, chỉ biết yêu thôi, chẳng cần biết ngày mai sẽ ra sao.
Yêu anh đã hơn 1 năm, tình cảm cũng rất thắm thiết. Tôi không phủ nhận những gì anh đã làm cho mình. Anh chăm chút, cung phụng tôi cả tiền bạc và tinh thần. Tôi cần gì, muốn đi đâu anh cũng chiều. Có việc gì của gia đình anh, ngay cả chuyện vợ chồng con cái, anh cũng tâm sự với tôi. Điều khiến anh trăn trở nhất là chuyện con cái mà thôi.

Ảnh minh họa
Lần này anh lại tỉ tê với tôi:
- Em cho anh một thằng cu nhé. Anh hứa sẽ mua nhà cho hai mẹ con ở.
- Nhưng mà em chưa chuẩn bị tâm lý mang bầu. Với lại anh chỉ hứa suông như thế em không chịu đâu, dại dột rồi lại làm mẹ đơn thân thì khổ cả đời.
- Vậy em cho anh một thời gian nữa…
Đúng là chuyện nực cười. Vậy tôi chỉ là người thừa, phải chờ đợi nếu vợ anh không thể, thì tôi mới là lựa chọn của anh sao? Biết vậy đấy mà sao tôi cứ lao đầu vào chỗ nguy hiểm, sao cứ yêu cuồng nhiệt và trao thân cho anh. Nhiều lúc tôi cũng biết mình thật dại, nhưng không thể nào thôi yêu một người đàn ông, mặc dù biết chắc họ đang lợi dụng mình.
Cả tuần nay tôi thấy người khác lạ, ăn cái gì cũng chán mà chỉ buồn ngủ, lại còn bị chậm kinh hơn chục ngày rồi. Tôi đi mua que về thử, trong lòng khấp khởi, vừa lo lắng vừa hồi hộp. Quả đúng như tôi suy đoán, que thử lên hai vạch đỏ.
Tôi bấm số gọi cho anh:
- Anh à, đến ngay đây em bảo.
- Có chuyện gì em nói nhanh được không?
- Chuyện quan trọng lắm, em muốn nói trực tiếp với anh.
- Tối được không? Giờ anh đang đưa vợ đi khám thai.
Một cảm giác khó tả ào đến trong tôi, giống như vừa bước hụt xuống một cái hố rất sâu. Tôi chẳng biết nên cầu cho chị ấy mang bầu con gái, hay là cầu cho mình mang bầu con trai nữa.
Tối anh đến. Vừa gặp anh đã lao vào ôm hôn tôi đến nghẹt cả thở, giống như đang có chuyện gì đó vui lắm.
- Em nhớ anh đúng không?
- Vâng.
- Anh biết ngay mà, lạ gì cái tính nhõng nhẽo của em.
Anh lại lao vào ngấu nghiến hôn tôi, tay khẽ lột chiếc váy tôi đang mặc trên người xuống.
- Anh cũng nhớ em. Muốn được anh chiều chuộng thì cứ gọi nhé, những lúc rảnh anh sẽ đến.
Tôi đẩy anh ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đang khát tình kia, nghiêm túc nói:
- Em có thai rồi!
- Em bảo cái gì cơ?
- Chúng mình có con với nhau rồi đó.
Mặt anh chợt biến sắc, đang tươi rói trở thành tái dại đi:
- Không được.
- Tại sao lại không được? Không phải anh bảo sẽ mua nhà cho mẹ con em ở đó sao?
- Nhưng… vợ anh mang bầu con trai rồi!
Cả bầu trời như ụp xuống trước mặt tôi.
- Vậy… vậy còn em với con thì sao?
- Anh xin lỗi, anh không thể. Anh sẽ đưa tiền cho em đi phá…
Tôi chỉ có thể lấy hết sức tát cho anh một cái thật đau. Rốt cuộc anh coi tôi là gì, tại sao anh lại nhẫn tâm như thế? Vợ anh sinh được con trai thì tôi chẳng là gì và cũng sẽ không thể có danh phận khi đi bên anh sao?
Tôi đã quá dại dột khi tin vào lời đường mật của anh. Làm gì trên đời này còn thứ tình yêu như vậy nữa?
Giờ quá muộn rồi tôi mới hoàn toàn tỉnh mộng và nhận ra, một gã đàn ông không hèn sẽ không bao giờ lén lút giấu giếm vợ con đi ngoại tình. Và sẽ không hứa hươu hứa vượn, sẽ cho cô bồ một danh phận trong khi vợ anh ta vẫn còn lù lù ra đó.
Tôi cắn răng, đau đớn vứt bỏ đi sinh linh bé bỏng mới chỉ là giọt máu trong bụng mình. Thôi thì, mình dại, đành phải chấp nhận tất cả.
Vợ anh cuối cùng cũng đẻ được con trai rồi. “Cầu chúc cho chị hạnh phúc. Thật may là chị còn níu giữ được người chồng bằng đứa con trai trong bụng. Nếu không, chắc gia đình chị cũng tan nát với em.” Chỉ buồn là chị chưa nhận ra bộ mặt thật của chồng mình mà thôi.
St