Chẳng hiểu linh tính mách bảo thế nào mà em lại đứng lên đi ra ngoài cổng để nhìn cho rõ hơn thì bàng hoàng khi nhận ra đó chính là chồng mình đang đèo 1 cô gái lạ trên xe. 2 người họ ôm nhau tình cảm lắm.
Cảm giác lúc đó em đau tưởng như chết đi vậy, miệng muốn nói mà chẳng thốt nên lời, tay chân cứ như bị ai giữ lại không cho cử động. Tỉnh dậy em thấy mình ở trên giường con bạn thân. Nó nhìn em hốt hoảng:

Ảnh minh họa
- Mày khiến tao sợ quá, vừa mới vào nhà vệ sinh đi ra đã thấy mày nằm trên vỉa hè rồi.
- Không… không cần đâu. Tao ổn mà…
- Tao gọi chồng mày đến đón nhé.
- Không. Mày đừng gọi.
Nước mắt em cứ thế ứa ra khi nghe con bạn nhắc đến chồng mình. Mới ban nãy còn vui tươi phơi phới ngồi chém gió với nó mà giờ nằm như đứa bại liệt, mệt mỏi rã rời. Hình ảnh người chồng mình yêu thương hết lòng đang ôm ấp hôn hít người đàn bà khác ngay giữa đường cứ hiện lên trong đầu khiến em phát điên.
Nhưng không muốn để bạn biết chuyện riêng tư của nhà mình nên em vẫn cố im lặng. Các chị sẽ bảo em dại sao không nhảy vào mà đánh ghen đi, nhưng phải rơi vào hoàn cảnh này thì mọi người mới hiểu được nỗi đau bị cắm sừng nó như thế nào.
Lúc này em chỉ muốn về nhà nằm vật lên giường rồi khóc 1 trận cho bõ mà thôi. Em nằm lì cho đến tối, chẳng thèm nấu cơm nước gì nữa, bây giờ em mà còn tâm trạng ăn cơm mới là lạ ấy. 8 giờ hơn, chồng về thấy em tắt điện tối om nằm trên giường thì vội vàng hỏi han:
- Bà xã mệt à, em mệt thế nào để anh lấy thuốc.
- Em không sao. Chỉ hơi mệt một chút thôi.
- Sao bảo với anh là hôm nay đi uống café với bạn mà. Em bị làm sao thế?
- Em đã bảo là không sao rồi mà. Anh để em yên nằm 1 lát đi.
Tự dưng em thấy kinh tởm sự dối trá của anh ta vô cùng. Em tự hỏi đây là người đàn ông mà mình dành cả tuổi thanh xuân để yêu và dùng thêm 6 năm hôn nhân để hi sinh cung phụng đây ư??
Cuộc đời này thật nực cười ghê phải không các chị, ngày hôm nay ta vẫn hạnh phúc phơi phới vì nghĩ mình được yêu chân thành đùng 1 cái mới biết mọi thứ chỉ là giả dối.
Tối đó nằm cạnh em, chồng vẫn vuốt tóc rồi thơm má thủ thỉ:
- Vợ yêu à! Em đỡ mệt chưa? Sáng mai anh mua phở cho em nhé, em thích ăn phở phải không??
- Em ổn mà, cám ơn anh.
- Mai em xin nghỉ đi, anh đưa con đi học rồi chiều về đi chợ luôn cho. Anh thương vợ anh lắm. Chắc em đã mệt mỏi vì chăm sóc bố con anh rồi.
Nếu là ngày trước nghe mấy lời này chắc em cảm động rơi nước mắt luôn, người đâu mà tâm lý thế, giờ thì chỉ thấy buồn nôn. Đúng là mấy thứ đàn ông ngoại tình bên ngoài rồi về nhà sẽ giở trò ngọt nhạt với vợ con thật các chị ạ. Em ức lắm nhưng vẫn cố nhịn để xem anh ta làm gì tiếp theo.
Mấy hôm sau, em thuê thám tử tư điều tra về mối quan hệ ngoài luồng này của chồng thì phát hiện ra cô ta chính là con bé nhân viên thực tập mới vào công ty từng đến nhà em ăn tân gia. Nhớ hồi đó nó còn ngồi kè kè cạnh chồng em chúc rượu anh lớn đến anh bé, nghĩ nó bạo dạn nên em cũng nhắc chồng:
- Cái đứa nhân viên mới vào phòng anh dạn dĩ nhỉ? tự nhiên như đã đi làm cả năm rồi ý.
- Ui dào, tính nó thế ấy mà. Em để ý làm gì.
- Em nhắc để anh biết thôi. Mấy đứa ý hay kiểu đụng chạm thái quá lắm rồi dễ gây hiểu lầm. Anh làm việc thì cố tránh mấy chuyện đó đi nhé.
- Anh biết rồi. Em khỏi phải nói đi.
Đấy, bảo biết rồi mà nó còn cặp kè dắt díu nhau vậy đấy, nhớ lại cái bản mặt con đó hôm ấy mà em chỉ muốn cho nó 1 gáo axit. Có hình rồi video clip cùng mấy tấm ảnh hôn hít của 2 người đó trong tay nhưng em vẫn chưa biết sẽ làm gì tiếp theo. Nhiều lần nghĩ bụng hay cho bung bét hết nhỉ, đến công ty chồng làm ầm cho 2 đứa nó đẹp mặt.
Nhưng nghĩ đến các con em lại thôi, cố nuốt cơn giận vào trong, dù đôi khi muốn nổ tung muốn giết người đến nơi rồi. Tối hôm đó, lão chồng gọi điện cho em bảo:
- Vợ à. Tối hôm nay anh với mấy ông anh trong phòng đi ăn liên hoan mừng đám cưới thằng Chiến nhé. Em với con cứ ăn đi nha, không phải đợi anh đâu nhé.
- Hôm nay con nó hơi sốt mà em cũng đang mệt trong người. Anh ăn xong đừng la cà mà về nhà luôn nhé.
- Ừ anh biết rồi.
Con hôm nay không sốt mà em cũng chẳng mệt nhưng em giả vờ thế để xem chồng có còn quan tâm đến mẹ con em chút nào nữa hay không? Nhưng hóa ra chẳng có gì quan trọng bằng chuyện sinh lý của anh ta cả. Biết thế nên giờ em chẳng còn gì để níu kéo hay tiếc nuối nữa rồi.
Sáng hôm sau, tôi gửi mail cho chồng đơn ly hôn. Chồng tôi nhìn thấy liền vội vã gọi cho tôi gào rú lên:
- Em làm sao đấy? Chẳng nhẽ vì hôm qua anh nhậu về muộn thôi mà em đòi ly hôn sao? Em điên à.
- Lí do tôi ly hôn ở ngoài cổng công ty anh đấy. Ra đó mà xem.
Em đã cho người đến rải tờ rơi vài bộ ảnh trai trên gái dưới của chồng với con bé Thư. Giờ cả công ty ai cũng biết chuyện khiến anh và cô ả kia không còn mặt mũi nào mà đi làm nữa. Em hả lòng hả dạ vô cùng, em đổi chìa khóa nhà rồi dọn đồ của chồng cho vào bao tải vứt ra ngoài. Em sẽ khiến anh ta cuốn xéo khỏi cuộc đời mẹ con em ngay từ bây giờ.
St