Tôi còn nhớ như in cái ngày lạnh buốt trong mùa đông của 7 năm về trước. Lúc đám cưới của tôi với vợ đã được chuẩn bị gần như hoàn tất thì bố tôi lại đột ngột Sang bên kia thế giới do t.ai n.ạn. Để làm tròn chữ hiếu, vợ chồng tôi chỉ thắp nén hương lên bàn thờ tổ tiên rồi lầm lũi dắt nhau về, không đám cưới rình rang. Lúc ấy vì thương vợ tôi đã từng nói:
– 3 năm sau mình cưới lại em nhé, anh muốn em được mặc váy cô dâu một lần.
Vợ chẳng nói gì chỉ dựa đầu vào пɡựс chồng nhưng tôi biết cô ấy đang khóc.
Về sống chung được ít lâu thì vợ tôi có Tʜai, gánh nặng cơm áo, gạo tiền khiến tôi lúc nào cũng mệt mỏi, áp lực rồi chẳng nhớ còn nhớ gì đến lời hứa khi xưa nữa nhưng vợ thì không một lần đòi hỏi, vẫn nhẫn nhịn vì gia đình.
Ảnh minh họa
Con tôi ra đời không được khỏe mạnh mà thường xuyên ốm yếu do sinh thiếu tháng, thế là vợ không đi làm được. Mọi chi phí, sinh hoạt trong gia đình đều do đồng lương kỹ sư quèn của tôi chi trả. Ý định mua nhà trả góp của chúng tôi tan thành mây khói, đành chui rúc trong cái phòng trọ vỏn vẹn 15 mét vuông, chật trội và ẩm thấp.
Cả ngày nai lưng ra làm việc, thậm chí còn nhận thêm bên ngoài nhưng số tiền tôi кіếм được cũng chỉ đủ Đậρ vào tiền ăn, tiền nhà, tiền bỉm sữa cho con. Mới 2 năm sau khi kết hôn, tôi thấy mình không còn ngọt ngào, quan tâm vợ nữa, lúc nào cũng cáu gắt, gây sự với mẹ con cô ấy. Cứ bước vào nhà, nghe tiếng con quấy khóc, mùi nước đӓı, bỉm sữa bốc lên lại khiến tôi đi.ên đầu.
Chán chường, tôi nghe theo mấy người bạn đi tìm gái bán hoa để mua vui, chỉ có những lúc như thế tôi mới thấy mình được thoải mái, sung sướng. Lâu dần, tôi lén lút sau lưng vợ để qua lại với những cô gái đó, thậm chí còn nghĩ ra đủ lý do chính đáng để đi qua đêm.
Được nửa năm, tôi lờ mờ đoán ra vợ biết việc làm sai trái của tôi nhưng vẫn cố im lặng vì thái độ, cử chỉ của cô ấy chẳng giống ngày thường. Có đêm nằm cạnh vợ, nhìn ngắm khuôn mặt xanh xao, gầy ruộc ấy, tôi thấy mình có lỗi vô cùng nhưng cứ đến ban ngày là lại bị những cám dỗ, dụ.c vọ.ng làm cho quên hết.
Một buổi tối mưa dông, sấm chớp, tôi loạng choạng bước vào nhà thì thấy vợ đang ngồi ôm con khóc. Cô ấy chẳng nói chẳng rằng lao đến t.át tôi một cái thật mạnh. Men гượυ trong người khiến tôi không còn tỉnh táo nữa mà gào lên:
– Cô làm cái gì thế?
– Aɴʜ đi đâu, làm gì mà giờ này mới về? Con ốm sốt, tôi gọi anh về đưa con đi bệnh viện cả mấy chục cuộc nhưng không bắt anh, anh loại người gì hả? Suốt ngày гượυ chè, gái gú.
Mắt tôi long lên sòng sọc nhìn thẳng vợ bảo:
– Cô im đi, cô có cái quyền gì mà mắng mỏ tôi? Trong nhà này, mẹ con cô là loại ăn bám, sao cô không tự đi làm mà nuôi thân, nuôi miệng đi? Lúc nào cũng chỉ biết nằm ngửa tay xin tiền chồng, không nhục à? Tôi mệt mỏi lắm rồi.
Sau câu nói ấy, vợ tôi không khóc mà lẳng lặng bế con ra một góc nhà. Lúc ấy, tôi cũng chẳng thèm bận tâm, leo lên giường ngủ một mạch đến sáng.
Hôm sau tỉnh dậy, tôi S. ố c toàn tập khi không thấy mẹ con cô ấy đâu hết, quần áo, đồ đạc cũng đã được dọn đi sạch sẽ. Chợt nghĩ lại những điều mình đã nói tối qua, tôi ân hận lắm.
Tôi cứ ngỡ người Pʜụ ɴữ cam chịu như cô ấy sẽ không bao giờ rời bỏ được mình nhưng đến lúc này, khi chứng kiến vẻ lạnh lùng, dứt khoát của vợ tôi mới hiểu mọi thứ mình làm đã vượt quá ngưỡng chịu đựng của một người đàn bà. Suốt 2 tháng, mặc tôi van xin thế nào cô ấy cũng nhất định không về.
Tôi đã từng hận vợ và nghĩ cô ấy có người đàn ông khác nên mới nhất quyết l.y h.ôn với mình. Tôi theo dõi vợ bất kể ngày đêm để nhìn mặt kẻ đã cướρ vợ nhưng cuối cùng thì không có ai hết. Cô ấy nói lý do l.y h.ôn là vì không chịu nổi tôi nữa.
Suốt hơn hai năm, lúc nào tôi cũng nghĩ về vợ trong sự day dứt, ân hận. Trong ngần ấy thời gian, tôi lao thân vào công việc và tiết kiệm được ít tiền để mua một căn nhà trả góp. Ngày tôi mang giấy tờ nhà tới định khoe với vợ và mong cô ấy quay về thì ch.ế.t sững khi biết vợ đã sắp tái hôn cũng người khác.
Tôi như đi.ê.n dại, chìm đắm vào men гượυ suốt mấy ngày liền để cố quên cô ấy đi nhưng vẫn không thể làm được. Người Pʜụ ɴữ mà tôi đã từng yêu và dày vò đã sắp sửa thuộc về người đàn ông khác. Điều đó có nghĩa là tôi sẽ m.ấ.t vợ mãi mãi. Ngẫm lại thì 7 năm bên nhau mới là năm tháng hạnh phúc nhất của tôi. Còn bất hạnh bây giờ mới thật sự bắt đầu.
St