Nghe bảo vợ cũ của chồng tôi đi xuất khẩu Đài Loan rồi cưới luôn một ông táo tàu, không thiết về với chồng. Lại cũng có người bảo vợ cũ của chồng tôi sang ấy làm “đậu cô ve”. Nhưng tất cả cũng chỉ là tin đồn.
Chồng tôi đợi mãi đến nỗi sắp hoá thành hòn trượng phu thì đành nộp đơn ra toà. Chẳng là, trước lúc sang Đài vợ cũ của anh đã viết sẵn một tờ đơn ly hôn, và dặn:
- Năm năm sau nếu thấy em không về thì anh tự "phóng thích" cho mình.
Cuộc đời trớ trêu như một trò đùa. Chúng tôi lấy nhau được gần một một năm thì vợ cũ chồng tôi trở lại. Chị đẹp sành điệu, đẹp đóng băng mọi ánh nhìn.
Về hôm trước hôm sau vợ cũ sang gặp chồng tôi. Hai người ngồi trong nhà nói chuyện, còn tôi ngồi ngoài sân. Anh con lớn nhận ra mẹ nên sà vào mẹ như chim non. Thằng út thì không, lúc mẹ nó đi nó mới được chừng một tuổi. Nó nem nép cạnh người tôi thi thoảng thò mặt ra nhìn.
Tôi không nghe rõ hai người nói chuyện gì, chỉ thấy chồng tôi cứ cúi gằm mặt xuống, nhìn thế nào cũng thấy hèn hèn. Gần trưa hai người mới “tâm sự” xong. Chồng tôi bảo:

Ảnh minh họa
- Dọn đồ cho thằng lớn, từ nay nó về ở với mẹ.
Vợ cũ của chồng tôi mở cửa hàng ăn trên phố lấy tên “Vị tình yêu”. Món lòng lợn tiết canh gọi là một tấm lòng em, phở bò tái chín là trăm mối tơ vò, rượu nút lá chuối đổi thành vị ngọt đôi môi… Hôm khai trương chồng tôi cũng đến ủng hộ. Sau dạo ấy ăn món gì tôi nấu cũng chê lạt miệng. Tôi tức quá, bữa dọn cơm lên bèn chỉ vào đĩa đậu phụ bảo:
- Đây là món trót phụ tình em.
Lại chọc đĩa tim cật xào:
- Còn đây là trái tim tan nát.
Chồng tôi tím bầm mặt, xô mâm cơm suýt chút vỡ.
Dạo gần đây tôi hay bắt gặp chồng và vợ cũ nói chuyện điện thoại xì xụp với nhau. Thoáng thấy bóng tôi, chồng lại giả đò gọi con trai đến nghe máy. Tôi bèn lắp điện thoại bàn, dặn cu con:
- Từ nay bảo mẹ con gọi vào đây kẻo máy ba nhiều người nghe quá tắc mạng.
Theo thoả thuận cuối tuần chồng tôi lai cho con út về với mẹ đẻ để anh em đoàn tụ, chiều chủ nhật thì qua đón. Cứ hễ chồng ra khỏi nhà là tôi bấm đồng hồ tính giờ, cả đi lẫn về mất độ hai chục phút. Vậy mà chồng vẫn kiếm cớ nấn ná lúc uống cốc nước, khi thay giúp cái bóng đèn.
Tôi trăm phương ngàn kế giữ chồng nhưng người tính chẳng bằng trời tính. Tôi bỗng dưng lên cơn hen tưởng chết, phải nằm viện nửa tháng trời.
Thời gian đầu, chồng túc trực cả ngày lẫn đêm, buổi tối vợ nằm trên giường chồng nằm dưới đất. Cỡ được lưng lửng tuần, bệnh tình tôi thuyên giảm, chồng bảo:
- Anh ra ghế đá nằm cho mát.
Tôi nghĩ thương chồng, phòng chật, xung quanh toàn bô nước tiểu nên gật đầu. Bữa thằng út vào thăm, tôi hỏi nhỏ:
- Mẹ nằm viện con ở nhà mẹ Hạnh có thích không?
Thằng bé vừa mải chơi đồ chơi vừa trả lời:
- Tàm tạm mẹ ạ. À, mà đêm hôm kia đang ngủ con mơ thấy tiếng bố đấy.
Tôi giật thót tim, gặng hỏi:
- Sao lại mơ thấy tiếng?
Thằng bé ngây ngô bảo:
- Con nghe thấy tiếng bố xì xầm. Con bò dậy bảo anh, chắc bố đến đón em đấy. Nhưng anh bảo con đang mơ, trời đã sáng đâu.
Đêm ấy, đợi chồng ôm gối ra ghế đá, tôi trở dậy theo sau, nhưng ngoài hành lang làm gì có bóng chồng mình. Tôi hấp tấp bám đuôi theo. Hoá ra ngần ấy đêm chồng lừa tôi để ngủ qua đêm nhà vợ cũ. Món cháo gà tôi vẫn ăn hàng sáng và tấm tắc khen ngon là món “hâm lại tình xưa” mà vợ cũ nấu riêng cho mình.
Bị bắt quả tang tai trận, chồng tôi không những không xấu hổ, hối lỗi còn lý sự:
- Vợ cũ cũng là vợ mình. Tôi ngủ với vợ mình sao lại là ngoại tình.
Bây giờ chồng tôi ngang nhiên qua lại với vợ cũ bất chấp bao lời đàm tiếu. Xưa nay tôi mới nghe chán cơm thèm phở, giờ có thêm chán cơm mới thèm… cơm nguội!