Tôi lấy vợ cách đây đã gần 8 năm. Vợ chồng tôi cũng có quãng thời gian yêu nhau hơn 1 năm. Trước đây tôi cũng từng yêu đến vài cô trước khi yêu vợ mình. Nhưng rồi, tôi không hề quan tâm người ta.
Thật lòng mà nói thì tôi cảm thấy như thế là được rồi. Nhưng hình như không ai đồng ý với việc đó. Cô gái nào cũng chỉ ở bên tôi 1 thời gian rồi dời đi với cùng một lý do là tôi quá vô tâm. Trước nay, tôi chưa từng nhận ra điều đó.
Ngay cả khi mà quen vợ tôi bây giờ, tôi cũng cảm thấy rằng, hình như mình quan tâm thế là đủ. Dù ai cũng nhắc tôi nên sửa cái tính vô tâm đi. Chính người con gái hiện tại trở thành vợ của tôi cũng vậy. Cô ấy không hề có nói tôi quan tâm cô ấy một lần. Bản thân tôi cũng nhiều lần khiến cô ấy khóc chỉ vì cái tính vô tâm của mình.
Thế nhưng, cô ấy vẫn quyết định đồng ý làm vợ tôi. Tôi từng hỏi tại sao cô ấy lại đồng ý thì nhận được câu trả lời rằng: “Trước kia anh có thể vô tâm với em. Nhưng khi về làm vợ anh rồi em sẽ sửa cái tính đó của anh từng ngày!!”. Tôi thấy em nói vậy thôi chứ chẳng tin rằng có ngày em lại sửa được cái tính đó của tôi thật.

ảnh minh họa
Tôi chưa từng quan tâm đến chuyện người yêu của mình đã về nhà chưa, cô ấy đang làm gì và cô ấy có bận không. Tôi mặc định rằng nếu rảnh thì cô ấy sẽ nhắn tin hoặc gọi điện cho tôi chứ chẳng cần tôi phải thắc mắc.
Thế mà tôi quên mất rằng mình rảnh thì mình cũng nên là người chủ động hỏi cô ấy xem như thế nào. Nhưng từ ngày cưới cô ấy về làm vợ chồng với nhau. Cô ấy chỉ đưa ra đúng một yêu cầu đối với tôi đó là đêm nào cũng phải ôm cô ấy ngủ.
Thật tình thì tôi thấy cái việc ôm ngủ nhạt nhẽo lắm. Bản thân có yêu vợ nhưng mà đâu nhất thiết phải làm thế mới là quan tâm đâu. Thế mà cô ấy yêu cầu mỗi điều đó thì tôi cũng đồng ý thôi.
Tôi tối nào cũng hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình ôm vợ ngủ như một thói quen. Tôi cứ nghĩ đó là thói quen cho đến ngày vợ tôi mang bầu rồi sinh cậu con trai đầu lòng. Khi đó là thời gian ở cữ, cô ấy trở về nhà ngoại để được chăm sóc. Đêm đầu tiên vợ không ở nhà, tôi hụt hẫng vô cùng.
Vì nhà vợ và tôi đều ở quê, làm sao tôi bỏ việc để về với vợ được. Nhưng mà, thật lòng mà nói tôi chỉ muốn bỏ luôn việc về ôm vợ lấy một cái. Vì tôi nhớ cô ấy quá. Càng ngày, tôi càng nhận ra sự quan trọng của vợ trong cuộc sống của mình.
Tôi đã bớt vô tâm hơn, chỉ cần về đến nhà không thấy vợ tôi liền nháo nhác lên gọi điện cho cô ấy. Tối nào đi làm về cũng hỏi han vợ con rồi hết gia đình nhà nội đến gia đình nhà ngoại. Cứ thế, trải qua một khoảng thời gian. Tôi biết đưa vợ đi ăn, đi chơi nhiều hơn. Cùng nhau sống quãng thời gian đẹp đẽ.
Rồi vô tình những người bạn cũ gặp lại. Thậm chí có cô còn nói với vợ tôi rằng khéo chọn chồng. Nhưng mọi người đâu có biết, vợ tôi đã phải cố gắng thay đổi tôi đến thế nào. Cô ấy đã sống một quãng thời gian không phải ngắn với cái tính vô tâm của tôi. Để đến hôm nay khi tôi không còn có cái tính vô tâm đó nữa thì cô ấy xứng đáng là người được hưởng điều đó.
Yêu nhau hơn 1 năm, sống với nhau đến 8 năm làm vợ làm chồng. Hiện tại, tự bản thân tôi thấy mình đã thành công. Chỉ một việc nhỏ vợ yêu cầu làm mỗi đêm, tôi đã từ người đàn ông vô tâm trở thành người đàn ông biết quan tâm đến người khác đặc biệt là đối với vợ con và những người thân xung quanh mình.
Tôi về nhà hỏi han bố mẹ rồi nói chuyện với mọi người. Thậm chí mẹ tôi còn hỏi vợ tôi rằng: “Con cho thằng Hải uống thuốc gì à mà giờ về nhà nó nói nhiều rồi biết quan tâm mọi người thế. Chứ trước kia cả năm nó đi học nó còn không điện thoại về cho mẹ lấy một cuộc con ạ!!”.
Khi ấy vợ chồng tôi chỉ biết nhìn nhau cười. Lợi ích của một cái ôm nhiều hơn những gì tôi tưởng và trông mong. Chỉ hi vọng đã làm đàn ông thì có vô tâm với ai cũng được. Nhưng tuyệt đối với người phụ nữ bên cạnh mình thì đừng bao giờ thể hiện sự vô tâm đó ra. Cô ấy là người đáng được trân trọng và quan tâm nhiều hơn thế.
St