Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Ô sin quấn khăn tắm ’mời chào’ ông chủ nào ngờ anh lạnh nhạt nhìn cô 1 lượt rồi chép miệng: ’Kéo lên đi, trông cô chẳng bằng 1 góc của vợ tôi!’

KENHPHUNU.COM  | 20:00 , 06/02/2018
Ô sin quấn khăn tắm ’mời chào’ ông chủ nào ngờ anh lạnh nhạt nhìn cô 1 lượt rồi chép miệng: ’Kéo lên đi, trông cô chẳng bằng 1 góc của vợ tôi!’

Nói rồi Nam đóng sập cửa lại. Ánh ngơ ngác, nước mắt lưng tròng. Cô hiểu Nam dứt khoát cự tuyệt cô. Có lẽ anh sẽ sớm cho cô nghỉ việc. Bước xuống nhà, Ánh vừa khóc vừa thu dọn đồ đạc. Nỗi ê chề nhục nhã này làm sao có thể gột rửa được hết đây? Cô đã phạm sai lầm không thể cữu vãn được nữa rồi.

- Vợ ơi, em ốm à. Để anh bảo cái Ánh nó pha cho em cốc nước cam nhé.

- Không sao đâu. Em nghĩ chỉ là cảm xoàng thôi.

- Không sao thế nào mà không sao. Nằm yên ở đây cho anh. Ánh ơi…

Cầm cốc nước cam chạy vào đưa cho chị chủ, Ánh liếc mắt sang nhìn cảnh vợ chồng chủ nhà đang chăm sóc nhau mà thầm ghen tỵ.

Ánh làm giúp việc cho nhà Nam từ đầu năm nay và nhanh chóng có cảm tình với anh chủ đẹp trai, tốt bụng, lại chiều vợ chiều con hết mực. Nhìn cách Nam – ông chủ chăm sóc cho vợ mình từ ly từng tí mà Ánh ghen tị ra mặt.

Ánh năm nay 25 tuổi, cái tuổi mà ở quê cô thì đã phải một nách 2 con và yên bề gia thất rồi. Ấy thế mà vì miếng cơm manh áo, Ánh vẫn chơ vơ ở nơi đất khách quê người.

Ảnh minh họa

Cả Nam và vợ đều đang làm quản lý ở công ty mình, công việc bù đầu cả ngày. Vợ Nam khá nóng tính nên vợ chồng đôi lúc cơm không lành canh không ngọt. Còn anh Nam thì tính tình hiền lành, lại biết nhường nhịn vợ con nên chẳng bao giờ to tiếng với chị chủ cả.

Thời gian gần đây, công ty nhiều việc nên vợ Nam càng bận bịu hơn, về đến nhà là mặt nặng mày nhẹ không muốn ai đụng tới mình.

- Em ăn cá đi này.

- Em muốn ăn em tự gắp. Anh cứ ăn đi.

- Sao thế? Công ty cuối năm lại có chuyện gì à.

- Đã bảo anh không cần lo mà. Thôi ăn đi rồi em còn đi ngủ. Mệt hết cả người.

Thấy chị chủ buông đũa bỏ vào phòng còn anh Nam thì ngồi thở dài, mắt buồn rười rượi mà Ánh thương lắm.

- Thôi anh ăn đi. Chắc chị nhà mệt chuyện công việc quá nên cáu gắt thôi.

- Ừ, cám ơn em.

Từ đó Ánh tỏ ra quan tâm Nam hơn hẳn. Áo quần của Nam Ánh luôn là lượt cẩn thận rồi treo sẵn vào tủ quần áo, việc này vốn dĩ vợ anh làm nhưng vì dạo này bận nên anh phải tự làm.

Mỗi buổi sáng, Ánh sẽ đặc biệt pha cà phê cho Nam và chuẩn bị sẵn tờ báo mới để anh đọc lúc uống. Khi Nam về nhà luôn có cốc nước cam Ánh pha sẵn để trên bàn. Ánh ân cần, chu đáo đến như vậy cốt là để Nam động lòng mà nảy sinh tình cảm.

Lúc rảnh rỗi, Ánh còn thường xuyên chủ động bắt chuyện, hỏi Nam muốn ăn gì, đồ ăn trưa này có vừa miệng không. Dần dần mối quan hệ giữa 2 người thu ngắn lại. Trước đây Nam đối với Ánh khá lịch sự và xa cách thì giờ thân thiết hơn hẳn, đôi lúc anh còn nói lời bông đùa trêu chọc làm Ánh ngượng đỏ mặt.

- Anh Nam hôm nay có rảnh không ạ. Em muốn đi siêu thị mua ít đồ Tết với cả mua ít thức ăn để tủ, sợ sẽ hơi nặng. Anh đi cùng cầm giúp em với.

- À, cũng được thôi. Đợi anh cất cặp đã nhé.

Ánh được đà tiến tới, rủ Nam đi siêu thị rồi mua sắm đồ dùng trong gia đình. Cùng đẩy xe hàng với anh, Ánh lâng lâng niềm vui sướng, cảm thấy như thể hai người là vợ chồng thật rồi.

Không chỉ đánh về mặt tâm lý, nhiều khi nhân lúc chị chủ đi làm về muộn. Ánh còn cố tình mặc 1 số bộ đồ mỏng ưỡn ẹo qua lại trước mặt Nam. Những lúc ấy thấy mặt anh cứ đỏ bừng lên mà cô cười thầm.

Cứ thế cho đến một hôm Ánh quyết định đưa ra nước cờ cuối cùng. Cô chắc mẩm Nam ít nhiều cũng có tình cảm với mình rồi, chỉ chờ đúng thời điểm nữa thôi.

- Alo, Ánh hả em. Hôm nay chị phải đi tiếp đối tác về muộn. Em đón bé Dâu rồi đưa con bé sang ngoại chơi nhé. Hôm nay là sinh nhật con dì Út, chị đã hẹn sẽ đưa Dâu sang mà lại vướng công chuyện rồi. Em cứ nấu cơm cho anh Nam như bình thường nhé, bảo anh ấy giúp chị. Chị gọi điện mãi mà chả thấy bắt máy gì cả.

- Dạ.

Vừa cụp máy thì anh Nam cũng về. Ánh báo lại y chang lời chị chủ nói, cô để ý mặt Nam tiu nghỉu thấy rõ, chỉ ăn một bát cơm rồi bỏ lên phòng xem TV. Ánh thu dọn bát đĩa xong thì ôm quần áo lên tầng 2 tắm.

Nhà Nam có 2 phòng tắm, Ánh thường dùng phòng dưới tầng 1 vì tầng 2 là cho vợ chồng Nam. Lần này Ánh liều lên tầng 2.

Phòng Nam không đóng cửa, tiếng ồn ào từ TV phát ra. Ló mặt vào, Ánh thấy Nam đang ngồi trầm ngâm đốt thuốc. Bình thường anh hiếm khi hút thuốc một mình như vậy, có lẽ hôm nay anh thực sự buồn và thấy cô đơn.

Ánh càng thấy cơ hội của mình đang đến. Cô vào phòng tắm nhưng không đóng cửa, cứ thể cởi đồ ra và vặn nước xả thật mạnh.

- Ánh đó à? – Nam gọi vọng ra vì nghe tiếng động lớn

- Dạ, phòng tắm dưới tầng 1 bị tắc hay sao ấy anh ạ! Em lên đây tắm tạm.

- Ừ thế à, để mai anh gọi người xem

Ánh hí hửng vì thấy Nam không chất vấn gì thêm.

Cô ngắm mình trong gương, thấy thân hình này làm sao Nam có thể cầm được lòng? Nghĩ vậy, càng thêm tự tin, Ánh bắt đầu hét lớn:

- Ôi anh Nam ơi! Có chuột! Anh ơi có chuột! Cứu em với!!

Nghe thấy tiếng hét thất thanh, Nam chạy vội ra rồi sững người khi nhìn thấy Ánh không mảnh vải che thân đang đứng trong phòng tắm la hét.

Thấy Nam ra Ánh làm như vẫn đang sợ hãi bèn chạy ra rồi lao vào vòng tay anh. Nam bối rối không biết làm sao đành vòng tay ôm lấy Ánh, mặt đỏ tưng bừng, toàn thân nóng ran. Ánh dụi đầu vào lồng ngực Nam, hai tay ôm chặt lấy anh rồi giả vờ nức nở.

Được một lúc, thấy Nam vẫn không động tĩnh gì, Ánh cảm nhận được người anh gồng lên cứng ngắt. Nhưng Nam vẫn không nói gì, thấy lạ, cô ngưng không nức nở nữa. Ánh định lên tiếng thì...

- Cô hết sợ chưa? Buông ra được rồi đấy.

Giọng nói lạnh lùng của Nam khiến Ánh sợ hãi, gần 2 tháng nay Nam có xưng hô như vậy với cô nữa đâu. Nam đẩy Ánh ra, không thèm nhìn cô rồi quay lưng lại nói:

- Cô đi tắm lần sau nhớ đóng cửa vào. Nếu tắm xong rồi thì mặc quần áo vào đi. Trông cô còn chẳng bằng 1 góc của vợ tôi!

- Anh.. anh Nam… em… em có chuyện muốn nói với anh – Ánh lắp bắp

- Chuyện gì thì cũng để sau. Hôm nay tôi mệt, muốn được yên tĩnh.

- Chị ấy thì có gì hơn em chứ? – Ánh la lên, phẫn uất

- Bao lâu nay em chăm sóc anh nào có thua kém gì chị ấy? Cơm anh cũng là em nấu, áo anh cũng là do em gấp. Em hỏi anh em có gì không bằng chị ấy. Em yêu và thương anh, để em thay thế vị trí đó được không?

- Cô liệu cái miệng cô đấy Ánh, đừng đi quá giới hạn! Cô có biết vợ tôi đã ở bên tôi bao nhiêu năm rồi không? Giờ cô ấy vẫn còn phải đi làm ngoài kia để bươn chải cho cái nhà này. Cô đừng tưởng mình cái gì cũng biết.

Nói rồi Nam đóng sập cửa lại. Ánh ngơ ngác, nước mắt lưng tròng. Cô hiểu Nam dứt khoát cự tuyệt cô. Có lẽ anh sẽ sớm cho cô nghỉ việc. Bước xuống nhà, Ánh vừa khóc vừa thu dọn đồ đạc. Nỗi ê chề nhục nhã này làm sao có thể gột rửa được hết đây? Cô đã phạm sai lầm không thể cữu vãn được nữa rồi.

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep