Bố mẹ đẻ em thấy mọi người khen con rể như vậy cũng nở mày nở mặt lắm. Vậy nhưng không ở trong chăn thì không biết chăn có rận chị em ạ, chẳng ai biết được em cuộc sống bên người chồng 'hoàn hảo' ấy khó chịu đến mức nào.
Thật ra chồng chính là sếp của em. Ngày em mới ra trường, vác CV đi xin việc, lớ ngớ thế nào được tuyển vào công ty anh. Anh nói lần đầu nhìn thấy anh đã thích nên mới cố ý sắp xếp cho em vào làm trong phòng anh. Theo đánh giá chung của bạn bè, em được xếp vào hàng có sắc vì từ ngày học cấp 3 đến đại học lúc nào em cũng có vài ba cái đuôi đeo bám. Từ khi làm việc với anh, được tận tình giúp đỡ công việc em lại thích anh. Cuối cùng sau mấy tháng yêu, chúng em làm đám cưới.
Những ngày đầu sau khi kết hôn em được anh yêu chiều hết nấc. Vì anh ấy hơn em chục tuổi nên vốn kinh nghiệm cuộc sống của hơn em rất nhiều. Lúc nào em cũng thấy anh như bầu trời kiến thức, còn em thì bé tẹo lọt thỏm trong ấy. Có điều càng về sau em mới nhận ra anh có máu ghen kinh khủng.
Lúc chưa lấy anh, mấy anh trong công ty họ cũng quý mến em nên thường hay rủ đi cà phê cà, uống nước. Khi ấy anh tỏ ra vui vẻ, không ý kiến gì nhưng cưới rối anh cấm tiệt không cho em nói chuyện với đồng nghiệp nam. Nếu vô tình bắt gặp em cười nói với ai thì y như rằng về anh chì chiết em cả đêm.
.jpg)
Ảnh minh họa
"Cô có chồng rồi, bỏ ngay kiểu đong đưa mời gọi bọn đàn ông đi không đừng trách tôi".
Nhiều lúc em thấy bị xúc phạm kinh khủng. Ở với chồng mà lúc nào cũng nghi ngờ, xem thường mình đau lòng lắm, các giác này chắc chỉ những ai trong cuộc mới hiểu. Nhiều người bảo chồng yêu mới ghen, nhưng chưa chắc đâu nhé. Em cảm thấy chồng em lúc nào cũng chỉ muốn trói em ở góc nhà như một vật sở hữu không ai được động chạm tới. Nếu em làm trái ý, anh sẵn sàng mạt sát em không tiếc lời nào.
Cưới được vài tháng anh bắt em nghỉ việc ở công ty để về quản lý shop quần áo cùng chị gái anh ấy. Miệng anh nói là không thích 2 vợ chồng làm cùng 1 nơi, chứ thật ra em thừa hiểu anh đưa em về làm cùng chị mình để chị ấy trông chừng em. Hiểu tính chồng nên em cũng mặc kệ cho yên cửa nhà. Lúc hai vợ chồng ra ngoài, anh luôn tỏ vẻ dễ tính với vợ, em muốn làm gì anh cũng bằng lòng hết. Trước mặt bố mẹ em anh cũng nói thế nên ông bà quý và tôn trọng chồng em vô cùng.
Rồi tháng trước tự nhiên anh đưa về một chị giúp việc dưới quê mới lên nói để đỡ em việc nhà.
"Vợ chồng mình chưa con cái gì, việc nhà chẳng có gì ngoài bữa cơm tối. Mà anh nói chỉ thích ăn cơm em nấu, vậy thuê giúp việc có phải hơi uổng không anh"
"Ô hay, nhà thiếu gì việc cho chị ấy làm mà em phải lo. Tóm lại việc anh quyết em không cần quan tâm."
Nhìn vẻ mặt anh cau có em cũng chẳng nói thêm, nghĩ chắc anh thương vợ mới làm vậy nên em cũng kệ. Được cái chị giúp việc ấy nhanh nhẹn, sạch sẽ, mau mồm mau miệng nên em cũng quý. Chiều hôm qua em đi siêu thị sắm mấy thứ đồ mà lại quên ví mới quay về lấy, nhưng vừa về tới cửa thì nghe thấy chị giúp việc nói chuyện điện thoại thế này.
"Cô ấy đi siêu thị rồi, chú yên tâm lúc nào tôi cũng để ý cô ấy mà. Nếu vợ chú có biểu hiện gì bất thường chị sẽ báo ngay chú."
Em đơ người luôn các chị ạ. Hóa ra chồng em thuê ô sin về là để theo dõi em. Lúc nào anh ấy cũng đa nghi, sợ khuất mặt chồng em sẽ đi lăng nhăng cắm sừng anh ấy. Nghĩ mà thấy nản quá, sống với chồng mà cứ như đi tù thế này có chị em nào cùng cảnh với em không thì mách nước giúp em với.
St