- Gọi anh là anh rể dần đi là vừa.
- Hơ, được thôi, còn xem bản lĩnh của anh đến đâu. Chị em hơi cứng đó.
Lúc đầu cũng chỉ chỉ trêu đùa vậy thôi, vậy mà lần đầu gặp Vân, Trung đã mê cô như điếu đổ. Cuối cùng sau hơn 2 năm theo đuổi, Vân cũng chịu gật đầu đồng ý làm vợ anh.
Lan thấy vậy cũng mừng cho chị gái.
- Giờ thì phải gọi anh là anh rể thật rồi nhé.
- Dạ vâng… thưa anh rể.

Ảnh minh họa
Ngày đầu về ra mắt nhà Vân, Trung hớn hở lắm. Hôm đó anh dậy thật sớm, chuẩn bị quà cáp thật chu đáo, ăn vận bảnh bảo rồi phi tới đón Vân về quê. Gặp mặt bố mẹ vợ tương lai, Trung ấn tượng vì họ thật sự rất hiền lành. Chỉ có điều, điều kiện ông bà đưa ra trước khi gả con gái cho anh khiến Trung hơi lăn tăn.
- Nhà bác không có con trai, chỉ có 2 đứa con gái, mà con Vân lại là lớn trong nhà nên tôi chỉ chấp nhận gả nó cho người chịu ở rể nhà tôi.
Hôm đó rời khỏi nhà Vân, lòng anh bộn bề trăm mối. Bản thân anh đã không muốn ở rể, thì nói gì tới bố mẹ anh. Liệu rằng ông bà có chấp nhận cho con trai mình sống cảnh: ‘mèo chui bếp than’. Nhưng bất ngờ, khi nghe Trung tâm sự thì bố mẹ anh đều động viên anh cưới Vân
- Sống ở đâu cũng vậy con ạ, miễn là con biết cách ăn ở.
1 tháng sau đám cưới của trung với Vân diễn ra ở một nhà hàng sang trọng với sự chúc phúc của tất cả người thân bạn bè.
Đám cưới xong, thay vì đi về quê Trung thì vợ chồng anh lại về nhà Vân ở luôn.
Tất nhiên bố mẹ vợ anh đã chuẩn bị cho vợ Vân 1 phòng cưới rộng rãi và vô cùng đẹp đẽ. Tiệc ở nhà hàng khiến Trung say mệt phờ ra thì chớ, tối về nhà vợ thì anh em nhà vợ lại tụ họp làm bữa nữa khiến Trung say lăn lóc.
Cứ thế Trung ngủ 1 mạch không biết trời đất gì cả. Tầm hơn 2h Trung loạng choạng dậy đi vệ sinh rồi vào phòng ngủ tiếp. Đang đi, bước chân Trung chợt khự lại:
- Thôi chết, hình như mình quên chưa tân hôn. Phải vào hoàn thành nhiệm vụ ngay nếu không mai vợ giết.
Nghĩ tồi, Trung mắt nhắm mắt mở đi vào phòng, thấy vợ nằm trên giường với chiếc váy ngủ ngắn ngang đùi mà cả người Trung rạo rực. Ngay lập tức anh cởi bay cúc áo tiến thẳng vào giường ôm lấy vợ hôn lấy hôn để khiến vợ anh không nói được cứ rẫy rụa ú ớ mãi.
- Ơ…Anh Trung….anh rể, em là Lan đó, anh vào nhầm phòng tân hôn rồi. Bỏ em ra ngay. Chị Vân bên kia cơ mà. Bố mẹ ơi cứu… cứu con với!
- Nhầm là nhầm thế nào, vợ yêu giận vì anh say à. Giờ anh sẽ bù lại cho em gấp đôi gấp ba nhé.
- Ôi giời ơi, bố mẹ ơi… cứu… Bỏ tay anh ra khỏi người em. Chị Vân ới, cứu em…
Tiếng hét của Lan khiến cả nhà tỉnh giấc vội chạy tới phòng cô bật điện xem thế nào. Nhìn thấy thằng con rể quý hóa đang nhắm mắt nhắm mũi hôn em vợ mà bố Vân tức tím mắt.
- Thằng giời đánh kia, mày làm gì em vợ mày thế hả.
- Ầy, nhà mình làm gì mà chạy cả vào phong tân hôn của chúng con thế? Mau đi ra cho vợ chồng con tự nhiên.
Giọng Trung chưa ngớt lè nhè, lảo đảo nhìn ra cửa phòng.
- Này thì tân hôn này,…
…Bụp…
Cứ đấm thẳng vào mặt của bố vợ khiến Trung choáng váng.
- Ơ, sao bố lại đánh con. Vợ ơi… bố em đánh anh...
Thấy con rể chưa tỉnh, bố Vân nghiến răng.
- Bà xuống dưới nhà mang xô nước lạnh lên đây.
Mẹ vợ Trung hớt hải chạy đi vặn rước.
- Òa….
Lần này thì Trung tỉnh hẳn.
- Thằng quỷ này, tỉnh chưa?
- Anh vừa làm gì con gái tôi thế hả?
Vân tím mặt hỏi chồng.
- Anh, anh …
- Anh ấy chưa làm gì con đâu. Chắc là do anh rể say quá tưởng con là chị Vân nên mới vậy.
Nghe em vợ giải thích mà Trung xấu hổ đỏ gay mặt. Nếu có lỗ nẻ chắc Trung sẽ chui tọt xuống cho đỡ mất mặt.
Vân giận cả đêm không cho Trung động vào người. Còn Lan nữa chứ, Trung không biết ngày mai phải đối diện với em vợ kiểu gì. Chỉ vì vài cốc rượu mà anh gây chuyện tày đình này.
Sáng hôm sau, Trung ngượng ngùng sang xin lỗi em vợ. May là Lan dễ tính, hơn nữa quen biết Trung lâu rồi nên cô biết tính anh cũng không để bụng chuyện ấy nữa. Có điều từ hôm sau, mỗi khi đi ngủ Lan đầu phải kiểm tra đi kiểm tra lại xem đã chốt cửa phòng chưa, bởi cứ nghĩ đến đêm đó mà tim cô lại như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Còn Trung khỏi phải nói, sau chuyện kinh hoàng anh gây ra, cứ ai mời rượu là anh lại lắc đầu từ chối. Anh sợ nếu thêm 1 lần say như thế nữa, cả nhà vợ sẽ khiêng anh ném ra giữa đường lúc ấy còn biết kêu ai…
St