Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Tao chưa muốn, đồ khốn nạn, mày mà bỏ tao thì không xong đâu!

KENHPHUNU.COM  | 19:00 , 19/12/2017
Tao chưa muốn, đồ khốn nạn, mày mà bỏ tao thì không xong đâu!

Bây giờ thì tôi đang có cuộc sống hạnh phúc. Cũng là nhờ ngày đó tôi đã đủ dũng cảm mà bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầy nước mắt với người chồng đầu tiên, để giải thoát cho mình những ngày tăm tối...

- Anh lại đi nữa à?

- Ừ đấy, tôi mặc xác cô. Tôi chịu đựng cô hết nổi rồi. Sao tôi lại cưới một đứa như cô về làm vợ chứ.

- Anh nói vậy mà nghe được à? Ngày xưa ai đã tán tỉnh tôi, dụ dỗ tôi...

"Bốp", chồng tát tôi một cái như trời giáng rồi anh ta tiện tay hất văng tất cả những gì anh ta nhìn thấy. Chén bát vỡ toang. Anh bưng luôn cả mâm cơm ném ra ngoài sân. Con tôi đang ngồi ăn thì khóc thét lên, anh ta cũng chẳng vì đó mà dừng tay khiến thằng bé vô cùng sợ hãi.

Rồi anh ta bỏ đi. Không thèm liếc lấy mẹ con tôi một cái. Tôi ôm con mà khóc như mưa. Từ ngày về làm vợ anh, tôi chưa có một ngày hạnh phúc. Anh ta suốt ngày đánh đập, chửi bới tôi thậm tệ dù tôi chẳng có bất cứ lỗi gì.

Tôi cay đắng nhận ra mình đã lấy nhầm chồng. Anh ta chỉ là một kẻ vũ phu xấu xa độc ác ẩn sau cái vẻ ngoài bóng bẩy đẹp trai. Và tôi đã bị vẻ ngoài đó làm cho mê muội.

Ảnh minh họa

Không những vũ phu, chồng tôi lại còn là một gã máu mê đỏ đen, cờ bạc. Làm được đồng nào, anh ta nướng hết đồng đó vào chiếu bạc. Rồi khi hết tiền anh ta lại về nhà đòi tôi. Lương tôi chỉ đủ cho hai mẹ con, vậy là tháng nào tôi cũng chạy vạy ngược xuôi để đưa tiền cho chồng. Tôi chưa bao giờ biết đồng lương của chồng tròn méo thế nào, chưa bao giờ nhận được một đồng từ anh.

Chồng tôi cũng ham mê rượu chè. Anh ta mê rượu hơn cả vợ. Có lần, vì ham đi uống rượu, lúc về anh đã bị tai nạn giao thông, phải nằm một chỗ mấy tháng trời. Tôi phải một mình vừa đi làm, vừa lo con cái, vừa phải chăm sóc anh ta.

Vậy mà hở tí là anh ta chửi. Có hôm, đến 12 giờ trưa mà chưa có cơm ăn, anh ta mắng tôi:

- Nhanh lên, lề mề chậm chạp cũng vừa thôi, mày định để tao chết đói à?

- Em vừa đón con về, anh chờ em một tẹo.

- Chờ gì mà chờ, mẹ con mày ăn nuốt với nhau hết đi.

Tôi không cãi, chỉ lẳng lặng nấu nướng thật nhanh để bưng vào cho anh ta, vậy mà anh ta quát:

- Đồ vô tích sự, đến nấu cơm cũng không xong.

Lúc đó, tôi đã muốn hét vào mặt anh ta rằng anh ta mới là kẻ bỉ ổi và vô tích sự. Anh ta làm gì có tiền đưa tôi, cũng chẳng phụ giúp tôi được gì, chỉ biết ngồi một chỗ chờ tôi cơm bưng nước rót, vậy mà còn bày đặt lên mặt chửi bới, dạy đời. Nhưng nghĩ đến con mà tôi cho qua.

Chồng tôi bào tôi cho đến đồng bạc cuối cùng, lúc thấy tôi không gì nữa, anh ta kiếm cớ gây sự liên miên. Lúc này tôi đòi ly hôn. Anh ta liền chửi tôi không tiếc lời:

- Mày có thằng nào hay sao mà đòi bỏ tao.

- Không có ai hết, mệt rồi, ly hôn giải thoát cho nhau đi.

- Mà tao chưa muốn đó, đồ chó, đồ khốn nạn, đĩ thõa, mày mà bỏ tao thì không xong đâu.

Rồi anh ta lại giở chiêu bài cũ, đánh đấm tôi túi bụi rồi bỏ đi, mặc cho tôi khóc như mưa. "Lần này nữa thôi, mình phải ly hôn", tôi tự nói với chính mình "Mình không thể chịu đựng hắn thêm nữa, mình phải ra đi, nếu còn ở lại đây mình sẽ chết mất".

Tôi đơn phương gửi đơn ly hôn ra tòa rồi dọn ra khỏi căn nhà thuê đó, về nhà bố mẹ đẻ. Chồng tôi có tìm đến nhà bố mẹ tôi, hết năn nỉ ỉ ôi rồi lại chửi mắng thậm tệ, nhưng tôi cương quyết bỏ. Anh ta quậy một thời gian rồi cũng chán, vả lại, anh ta vừa quen một em mới, xinh và trẻ hơn tôi. Tôi mừng vì mình đã thoát được con người xấu xa đó. Lúc này, tôi chỉ nghĩ làm sao để kiếm tiền nuôi con, cho con một cuộc sống tốt nhất mà thôi.

Cuộc sống mẹ con tôi dần ổn định. Con cái thì có bố mẹ đỡ đần nên cũng thoải mái. Tôi ngoài giờ làm việc, còn buôn bán lặt vặt ở nhà vào buổi tối. Nói chung không giàu có gì nhưng vui, không phải làm nô lệ cho ai, không còn bị nghe mắng chửi, không còn bị đánh đập nữa.

Thấy tôi một mình, sợ tôi cô đơn, một người bạn đã đăng ký cho tôi một tài khoản trên trang mạng hẹn hò. Tôi vì tò mò cũng vào xem thử, nhưng tôi chẳng thích bất cứ một ai. Ngày nọ, có một người đàn ông vào chat với tôi. Anh ta là người Úc. Anh bảo, anh ấn tượng với những chiếc móng tay màu xanh của tôi. "Không hề biết mặt mình, chỉ thấy móng tay thôi mà thích, lão này chắc không bình thường", tôi đã từng nghĩ như vậy nhưng vẫn vui vẻ nói chuyện cùng anh ta. Sau hai tháng trò chuyện, anh hứa về Việt Nam thăm tôi. Và, anh về thật.

Anh về 15 ngày. Trong 15 ngày ngắn ngủi đó tôi đã đưa anh đi chơi nhiều nơi, anh thích lắm. Anh kể, anh đã kết hôn 2 lần. Vợ đầu tiên của anh đã ngoại tình, bỏ anh để theo một gã trai trẻ. Vợ thứ hai của anh cũng là người Việt, cô ta moi tiền của anh, và đá anh đi khi cảm thấy không còn giá trị lợi dụng. Anh gần như đã mất niềm tin với phụ nữ cho đến ngày gặp tôi.

15 ngày bên anh tôi vui lắm, nhưng vết thương của cuộc hôn nhân đầu làm tôi không dám mở lòng ra, tôi tạo khoảng cách với anh. Để anh hiểu chúng tôi chỉ là bạn bè, không hơn.

Ngày tiễn anh ra sân bay về nước, anh ôm chặt tôi và bảo anh sẽ quay lại tìm tôi. Tôi tin vào lời hứa của anh, nhưng cũng như tin một người bạn.

Rồi anh biến mất. Anh biến mất như chưa từng xuất hiện trong đời tôi. Những tin nhắn gửi đi, không có hồi đáp. Tôi đã nghĩ, có lẽ anh chàng này muốn rút lui. Cũng thấy nhớ những bữa tối chat chit cùng anh, nhớ cái cách anh dạy tôi tiếng Anh vì phát âm của tôi cực kỳ tệ, tôi cũng có chút buồn. Có lẽ là tôi đã thích anh, chỉ là tôi cố gạt điều đó ra khỏi suy nghĩ của mình, vì tôi sợ.

Anh biến mất 15 ngày. Tôi xác định sẽ xóa tài khoản anh. Vậy nhưng lúc đó thì anh xuất hiện. Anh nói anh đã im lặng đễ xem lại tình cảm của mình. Và anh nhận ra anh yêu tôi. Anh bảo tôi chờ anh, 1 tháng nữa anh sẽ thu xếp về Việt Nam. Và, chúng tôi đính hôn.

Yêu xa 2 năm thì chúng tôi cưới, rồi anh đem tôi ra nước ngoài sinh sống. Chồng tôi không giàu nhưng anh là người đàn ông cực kỳ tốt, yêu vợ, thương cả con riêng của vợ. Anh rất chu đáo, quan tâm người khác, anh chưa bao giờ làm tôi buồn. Anh cũng rất quan tâm đến cha mẹ tôi, thường xuyên hỏi han, tặng quà và thậm chí đề nghị giúp đỡ cha mẹ tôi nữa.

Bây giờ thì tôi đang có cuộc sống hạnh phúc. Cũng là nhờ ngày đó tôi đã đủ dũng cảm mà bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầy nước mắt với người chồng đầu tiên, để giải thoát cho mình những ngày tăm tối...

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep