Sau gần 1 năm theo đuổi, cuối cùng Khang cũng được Vy gật đầu nhận lời làm bạn gái. Anh hạnh phúc lắm. Hơn 2 năm yêu, lúc nào anh cũng nâng niu trân trọng bạn gái, chưa một lần Khang đòi hỏi vượt quá giới hạn.
Sự nghiệp vững vàng, Khang quyết định cưới Vy về làm vợ trong sự chúc phúc của 2 bên họ hàng.
Vy thật sự rất đẹp, cô trong sáng như pha lê, lúc nào cũng mong manh khiến Khang ngây ngất. Khang quấn vợ như sam. Đi đâu anh cũng dẫn vợ theo. Với Khang – Vy như một vật trang sức bất tùy thân.
Hạnh phúc trong Khang như được nhân lên ngàn lần sau khi Vy sinh cho anh cậu con trai bụ bẫm đáng yêu. Chỉ có điều, sức khỏe sau sinh của Vy không được ổn. Dù con trai đã lớn, nhà lại có giúp việc hầu như Khang không để cô phải chịu áp lực vất vả gì. Vậy mà chẳng hiểu sao Vy vẫn gầy còm yếu ớt. Nhìn vợ Khang xót ruột lắm.
- Em phải chịu khó tẩm bổ ăn uống vào cho béo khỏe. Nhìn em gầy quá anh lo lắm.
.jpg)
Ảnh minh họa
Sức khỏe đi xuống của Vy cũng dần ảnh hưởng tới đời sống chăn gối vợ chồng của hai người. Mặc dù Vy chưa bào giờ lảng tránh từ chối Khang, nhưng nhìn vợ xanh xao anh lại xót. Thành thử Khang cũng hạn chế chuyện đó hơn, mà có ‘yêu’ thì Khang cũng nhẹ nhàng, sợ vợ mất sức.
Vậy nên lâu lắm rồi Khang thật sự không được thoản mãn bản lĩnh đàn ông của mình. Song vì yêu Vy, anh chấp nhận chịu thiệt.
Cho đến một hôm, công ty anh có buổi liên hoan cuối năm. Sau ăn uống tiệc tùng, phòng anh rủ nhau đi hát. Nghe bạn bè thủ thỉ dụ nhau đổi gió với các cô tay vịn ở đó nhưng Khang nhất quyết lắc đầu. Ấy vậy mà trong là ngà hơi men anh lại ngả vào lòng Vân – một nữa tiếp viên trong quán. Chính sự tươi trẻ, căng tràn sức xuân của Vân đã khiến Khang mê dại.
Khác với Vy, Vân không những không mỏng manh mà còn luôn hực hực sức sống. Có lẽ cũng bởi cái nghề nó tôi tạo cho Vân sự mạnh bạo tới cuồng nhiệt khiến Khang không thể làm chủ được bản thân. Anh lao vào Vân như con thú khát mồi. Để rồi hôm sau, nhìn Vy anh dằn vặt trong mặc cảm tội lỗi.
- Sao hôm nay anh nhìn em lạ thế?
Câu hỏi của Vy khiến Khang giật mình.
- Lạ gì chứ, lúc nào anh chẳng nhìn em như vậy.
Đêm ấy, Khang nằm ôm Vy ngủ mà đầu óc vẫn bồng bềnh với cảm giác mãnh liệt tới cháy bỏng khi ở bên cô tiếp viên ấy. Anh quay lại nhìn Vy, tự xỉ vả mặt mình tại sao có thể sa ngã, hư hỏng tới như vậy? Anh yêu Vy như thế, làm sao có thể để cô bị tổn thương.
Vừa lúc đó thì điên thoại Khang rung lên báo tin nhắn:
- Lúc nào cần thì lại tìm đến em nhé!
Khang chép miệng, xóa tin nhắn rồi ôm Vy ngủ.
Trưa ngày hôm sau, tranh thủ ngồi ăn trưa Khang ngồi lướt Facebook. Vừa vào trang anh đã thấy Vân gửi lời mời kết bạn với anh từ lúc nào. Định bụng từ chối mà tay anh lại nhấp chuột nhận lời. Mắt Khang bắt đầu dán vào những bức hình nóng bỏng, thiếu vải của Vân trang cá nhân của cô ấy.
- Giờ mới thấy nick anh sáng đèn.
Sau vài giây im lặng.
- Uh, anh vừa nghỉ trưa.
- Em thật sự rất thích anh.
Tin nhắn của Vân khiến Khang giật mình đỏ mặt.
- Hôm qua anh quá chén, cũng đã trả công em. Giữa chúng ta không có quan hệ gì cả. Anh cũng đã có vợ, không muốn mái ấm của mình gặp trắc trở gì.
Nói rồi, Khang tắt máy.
Lý trí của Khang mạnh mẽ là vậy, nhưng cái khao khát đàn ông trong anh còn mạnh mẽ gấp nhiều lần. Sau cái đêm cuồng nhiệt tội lỗi ấy, anh hoàn toàn không thể kiềm chế được cảm xúc của bản thân. Thậm chí mỗi lần ‘ân ái’ với Vy, tâm trí anh vẫn mơ tưởng tới cái mạnh bạo, rực lửa của Vân khi ấy.
Rồi Khang bắt đầu trượt dài trong những đêm hoan hỉ bên Vân với đầy đủ mọi cung bậc cảm xúc mà anh khao khát bấy lâu. Anh nghĩ, chỉ cần anh khéo léo che đậy, Vy sẽ chẳng tài nào biết. Bù lại anh sẽ yêu chiều Vy gấp nhiều lần hơn nữa coi như chuộc lỗi với cô.
Nhưng chuyện không đơn giản như Khang nghĩ. Khang vốn đã nằm trong tầm ngắm của Vân. Không ít lần Vân gửi ảnh nóng của Khang với cô trên giường để trọc tức Vy, nhưng không lần nào thấy cô lên tiếng.
Khang cũng không hề biết chuyện này, vì Vy vẫn im lặng nhẹ nhàng ân cần với anh. Đúng hơn mà nói, Vy muốn xem Vân sẽ làm thế nào. Bề ngoài nhìn Vy có yếu ớt, nhưng lại bản lĩnh cứng cỏi vô cùng.
Không thể kiên nhẫn được hơn, chập tối ngày hôm ấy, Vân gửi tin nhắn cho Vy.
- Chồng chị lại tìm đến em đây này. Nếu không biết chiều chồng thì đến đây em dạy. Em ở địa chỉ này này…
Lần này, Vân hơi bất ngờ khi nhận được tin nhắn hồi đáp của Vy.
- Uh, 30 phút nữa chị có mặt.
Vậy là Vân hả hê dụ Khang vào cuộc. Đúng như đã hẹn, Vy có mặt đúng màn cao trào của họ.
- Xong chưa anh?
Tiếng Vy làm Khang giật mình hoảng hốt, miệng lắp bắp, chân tay rụng rời. Anh vội đẩy Vân ra khỏi người.
- Sao em lại ở đây?
Mặt tỉnh bơ, Vy đáp lại.
- À, thấy cô Vân nhắn em tới đây học cô ấy cách'chiều' anh nên em vội phi tới. Nào cô Vân tiếp tục 'chiều' chồng tôi đi để tôi còn học tập?
Khang tái mặt nhìn sang Vân.
- Em…
Thái độ bình tĩnh của Vy khiến Vân sốc nặng. Vẫn đã tưởng, tận mắt chồng phản bội Vy sẽ gào hét đau đớn mà chia tay Khang. Nào đâu kế hoạch của cô lại thành ra thế này.
- Em à, anh thật sự xin lỗi…
Vy nhìn chồng không đáp lại mà quay sang ném chi Vân cái nhìn sắc lạnh:
- Phục vụ chồng chị xong chưa để chị gửi tiền?
Dứt lời Vy ném vào mặt Vân tờ 500k với cái cười nhếch mép.
- Về thôi anh.
Khang vội vàng chạy theo bóng vợ bỏ mặc Vân ngồi đó với nỗi tủi nhục ê chề. Suốt dọc đường về nhà Khang im lặng như tờ, chỉ thi thoảng lén nhìn sắc mặt của vợ.
- Anh lái xe nhanh lên một chút để kịp về ăn cơm. Hôm nay bố mẹ sang chơi, đừng để ông bà đợi.
Câu nói của Vy khiến Khang có chút nhẹ lòng. Anh biết cô đang cho anh cơ hội. Khang nhìn vợ thật âu yếm.
- Cảm ơn em về tất cả, đời này anh sẽ không bao giờ phụ em nữa.
St