- Em à, hay em cứ nghỉ hẳn ở nhà dưỡng sức, để mình anh đi làm là được rồi. Chứ em cứ nôn ói, lả lướt như thế này mà phải đi xa anh lo lắm.
Tôi thấy chồng nói cũng có lý. Xét về điều kiện kinh tế thì gia đình tôi chẳng áp lực, thiếu thốn gì. Giờ con mới là ưu tiên hàng đầu, mẹ khỏe con khỏe là điều quan trọng nhất.
Sau khi tôi nghỉ việc, tháng đầu tiên mọi chuyện vẫn diễn ra êm đẹp bình thường. Thậm chí không khí gia đình tôi còn có phần đầm ấm hơn vì tôi có nhiều thời gian chăm sóc cho nhà cửa, bếp núc. Ninh, chồng tôi sau mỗi ngày tan việc đều nhanh nhanh chóng chóng trở về nhà. Anh từ chối tất cả các cuộc nhậu nhẹt với bạn bè vì:
- Mẹ con nó ở nhà đang đợi.
Tôi say sưa trong hạnh phúc, cảm thấy cuộc đời mình viên mãn cự kỳ.
Một hôm tôi nhận được điện thoại của Hiền, cô bạn thân từ ngày Đại học. Từ dạo Hiền về Hải Dương lấy chồng rồi ở lại hẳn dưới đó làm việc tôi chưa gặp lại cô ấy một lần nào. Sau một màn xúc động ôn lại kỷ niệm cũ với nhau, tôi hỏi Hiền:

Ảnh minh họa
- Cậu dạo này thế nào? ổn chứ?
Hiền thở dài nói:
- Tớ mới li dị, đang quay lại Hà Nội làm.
- Ồ, thế à?
- Ừ, tớ làm bảo hiểm này, đang tính mời cậu với ông xã mua giúp.
Đang lúc bầu bí, tôi lập tức hào hứng hỏi về các gói bảo hiểm thai sản, cho mẹ và bé… Mà Hiền thì cũng không giống những người bán bảo hiểm khác tôi từng biết, cô ấy nói ít nhưng tư vấn rất sát với nhu cầu. Cuối cùng tôi bảo Hiền:
- Hay tớ cho cậu số điện thoại của anh Ninh, chồng tớ nhé. Cơ quan anh ấy đông nhân viên lắm, biết đâu lại bán được nhiều.
Nghe tôi nói thế Hiền liên tục “cảm ơn”.
Mấy hôm sau cô ấy chủ động mua hoa quả đến tận nhà thăm bạn cũ. Tôi đang bầu bí rất chán, có bạn đến chơi thì còn gì bằng thế nên hết lòng hết dạ tiếp đãi Hiền, còn cẩn thận dặn đi dặn lại chồng:
- Anh phải cố giúp đỡ nó đấy.
Chồng tôi và Hiền bắt đầu đi lại, nay anh nói giúp nó làm thủ tục nhận trợ cấp xã hội, mai giới thiệu khách hàng mua bảo hiểm… Cứ thế, tôi cũng vô tư nên không biết giữa bọn họ đã đi quá giới hạn tự lúc nào.
Khi tôi bầu đến tháng thứ 8, Ninh bất ngờ đâm đơn ly hôn. Tôi bàng hoàng:
- Sao anh lại đối xử như thế với mẹ con em?
- Anh… xin lỗi!
- Anh có chắc mình sẽ không hối hận khi bỏ em để đến với Hiền?
- Thôi đi Minh, em không cần phải nói xấu cô ấy! Hiền là một người phụ nữ tốt, điều quan trọng nhất là cô ấy hợp với anh. Bọn anh có hoàn cảnh giống nhau, không như em từ bé đã lớn lên trong sung sướng.
Tôi cười chua chát nói:
- Anh điên rồi. Tôi là vợ, trong bụng tôi là con anh thì anh không chăm không sóc. Anh lại cảm thấy mình phải có trách nhiệm chở che cho mẹ con người dưng. Tôi không phí lời đôi co với anh, đưa đơn ly hôn đây tôi ký.
Sau khi hoàn tất các thủ tục li dị tôi cắt đứt mọi liên lạc với Ninh. Sau đó ít lâu tôi sinh con, Ninh cũng không hề xuất hiện. Tuy tự cảm thấy mình là một người đàn bà mạnh mẽ và lí trí, luôn luôn tỏ ra bận bịu và hạnh phúc khi làm mẹ đơn thân, nhưng có đôi lúc một mình ôm con, tôi cũng trào nước mắt.
Thời gian thấm thoắt, con trai tôi đủ lớn để có thể ở nhà chơi với bà ngoại. Tôi quyết định chấm dứt những ngày nghỉ sinh con bắt đầu lại sự nghiệp của mình.
Phom người tôi sau 8 tháng sau sinh đã trở về như ngày còn con gái, gu ăn mặc chuẩn, cộng với vốn tiếng Pháp sành sỏi tôi nhanh chóng được nhận vào làm Trợ lý cho một ông giám đốc người Pháp.
Hai năm sau ngày vào công ty làm việc, tôi gật đầu nhận lời cầu hôn của anh chồng ngoại quốc ấy. Trước buổi lễ đính hôn của tôi và Rolland, tôi hơi bất ngờ khi thấy Ninh đứng đó nhấn chuông cửa:
- Chào Minh, anh vào nhà được chứ?
- Không, nhà là nơi chỉ dành cho những người thân yêu thôi !
- Anh xin lỗi, nhưng em có thể cho anh một cơ hội được không? mấy năm qua anh sống cũng khổ lắm Minh ạ!
- Điều đó đâu có oan ức gì.
Sau 3 năm, trước mặt chồng cũ tôi là người đóng cánh cửa và nói lời khước từ với anh. Thực ra trong hôn nhân chẳng có người đàn bà nào muốn tan vỡ nhưng một lần đã bị phản bội thì mãi mãi không bao giờ có thể quay trở về như lúc ban đầu.