Tôi mới 26 tuổi, cũng mới trưởng thành một chút, có một công việc ổn định và có bạn gái được gần 5 tháng. Tôi làm công nghệ nên tính cũng khá khô khan, không được lãng mạn như mấy người con trai khác. Nói thì nghe có vẻ khá là khó tin khi tôi mới trải qua 1 mối tình duy nhất từ tận hồi học cấp 3.
Những hẹn hò chúng ta có được, là những chắt chiu từ yêu - thương để thấy rằng, bên cạnh nhau cũng đã là một món quà cuộc sống. Vậy có cứ nhất thiết phải là yêu? Có nhất thiết cứ phải cho nhau một danh xưng, để rồi có khi bẽ bàng nhận ra đó chỉ là “hữu danh vô thực”?
Yêu nhau đến ngày gặp gỡ hai gia đình để cưới, tưởng như có thể đi tới cái kết ngọt ngào, nào ngờ, chỉ vì chuyện thách cưới mà giờ chúng tôi có nguy co..
Anh ấy là người dành cho bạn, ở bên bạn khi vui lẫn khi buồn, anh ấy sẽ nguyện sống trọn đời với bạn. Khi bạn đã gặp đúng người, đúng thời điểm, đừng dại dột mà bỏ lỡ.
Giữa giờ tan tầm đông đúc, mắt tôi như mờ đi khi nhìn thấy người đàn ông mình yêu suốt 6 năm qua bước ra từ phòng khám thai cùng với một người đàn bà khác.
Bi kịch này tôi đã chuẩn bị tinh thần cho mình từ trước, nhưng sao vẫn thấy hụt hẫng quá. Giá mà anh có thể vì đứa con mà chấp nhận tôi thì tốt biết bao…
Sau tất cả món quà lớn nhất mà mỗi cô gái trên thế giới này đều mong muốn nhận được từ nửa kia chính là tình yêu, sự trân trọng và một bờ vai bình yên.