Tôi mới kết hôn được 3 năm, có một cô công chúa xinh xắn đã được hơn 2 tuổi. Chồng tôi khá thành đạt, hiện đang làm trưởng phòng cho một công ty công nghệ lớn, đồng thời anh còn mở một công ty kinh doanh đồ điện tử riêng. Làm kinh doanh nên anh ấy thường xuyên ra ngoài tiếp khách và về muộn. Tuy nhiên, cuối tuần nào anh cũng dành thời gian đưa mẹ con tôi đi ăn và đi chơi. Chính vì thế nên tôi hoàn toàn đặt niềm tin vào chồng.
Mọi chuyện cứ bình yên thế đến một ngày chồng nhậu say và gọi tôi mang ô ra bãi gửi xe đưa anh vào nhà. Hôm đó trời mưa to lắm. Tôi 1 tay giữ ô 1 tay cố dìu anh về. Lúc đến trước cửa, anh lảo đảo suýt ngã dúi xuống đất. Đột nhiên tôi thoáng nhìn thấy 1 vật gì đó rơi ra từ túi quần chồng. Nhưng vì chẳng thể bỏ anh ra mà nhặt lên được nên tôi cứ mặc kệ cho nó nằm nguyên đó. Tôi cố gắng lắm mới đỡ được chồng vào nằm trên ghế sofa, lau người, thay đồ và đưa anh về phòng ngủ. Lúc trở ra, tôi tìm lại cái vật màu đen ban nãy mới biết là 1 chiếc "điện thoại cục gạch".
Vì quá tò mò nên tôi mở chiếc điện thoại ấy ra. Lạ lùng là chiếc điện thoại chỉ lưu đúng 5 số và tên rất đặc biệt: E1, E2... E5. Tôi mở điện thoại ra xem, thì sốc khi tóm được tin nhắn chồng hẹn gái.
.jpg)
Ảnh minh họa
Cùng lúc chồng tôi gửi đi rất nhiều lời tán tỉnh ong bướm cho cả thảy 5 cô gái: “Cưng ngủ chưa? Nhớ cưng quá”, “Em dậy chưa? Hôm nay đã đỡ mệt chưa?", “Anh thèm được ôm em ngủ quá!”, “Tối mai gọi mấy em nữa sang với anh nhé. Nhớ chọn các em xinh xinh, hát hay cho anh, mặc sexy vào càng tốt. Mai có 5 anh đi cùng đó”...
Suốt đêm tôi không tài nào nhắm mắt nổi, cứ ngồi bên cạnh nhìn anh ngủ ngon lành mà miệng đắng chát. Hóa ra lâu nay tôi đã đặt niềm tin nhầm chỗ. Anh không phải người đàn ông hoàn hảo như tôi nghĩ. Ra ngoài anh léng phéng cùng lúc với cả gần chục cô chứ không phải chỉ một người. Anh còn nói những lời ngọt ngào với họ mà về nhà, hiếm lắm mới được một câu khen vợ đẹp, vợ xinh như gái trẻ bên ngoài.
Sáng hôm sau, đợi cho anh ăn uống xong xuôi tôi mới giơ cái điện thoại ra trước mặt chồng.
- Anh giải thích đi!
Chồng tôi có vẻ ngạc nhiên lắm nhưng rồi cũng nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh, anh bặm môi hỏi:
- Ai cho em lục đồ của anh?
- Ai cho sao? Anh là chồng tôi, tôi có quyền, chẳng cần phải ai cho cả!
- Em thôi đi, đừng có lắm chuyện. Anh bận lắm!
Anh nói chống chế rồi định xách cái áo vest bỏ đi. Tôi giữ ngay tay chồng lại, gào lên:
- Anh không nói rõ ràng thì đừng hòng bước ra khỏi cửa! Anh dám làm chuyện này sau lưng tôi sao?
Chồng tôi lúng túng 1 lúc mới nói:
- Chuyện công việc, em làm sao mà hiểu được. Bây giờ không bỗng dưng mà mang được tiền về nhà cho em đâu, phải lăn lộn, phải mua chuộc đủ thứ! Anh không thích nhưng các đối tác họ thích thì mình phải chiều, đó là lẽ đương nhiên! Em nhìn xem, anh có để cho mẹ con em thiếu thốn thứ gì không? Em còn đòi hỏi gì nữa?
Tôi ứa nước mắt, cảm giác không thể đứng vững được nữa. Thật không ngờ chồng lại coi chuyện ra ngoài ăn nằm với gái là đương nhiên, là thường tình. Như thế thì có khác gì tôi chỉ là 1 con ngốc đui chột, 1 con osin không hơn không kém trong cái nhà này? Nghĩ đến đó tôi giận chồng lắm nên mới cố tình xô anh lùi lại, quát lên:
- Đồ hèn!
Anh lừ mắt nhìn tôi vẻ ức chế lắm nhưng rồi chẳng nói câu gì mà liếc nhìn đồng hồ rồi đi ngay. Cánh cửa đóng rầm lại. Tôi thất vọng và chán nản vô cùng. Nếu không vì vô tình tóm được tin nhắn chồng hẹn gái, tôi không biết anh còn có thể làm điều gì tệ hại hơn thế sau lưng mình nữa.
Tôi giận anh lắm nhưng nói bỏ thì chẳng nỡ vì vừa thương mình lại cũng vừa thương con. Nhưng tôi không thể chấp nhận sống với 1 người chồng không chung thủy với vợ mãi như thế được. Theo mọi người tôi nên làm gì lúc này để trị thói lăng nhăng của chồng đây?
St