Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Về nhà đi anh, em sẽ bỏ qua tất cả...

KENHPHUNU.COM  | 22:00 , 10/08/2018
Về nhà đi anh, em sẽ bỏ qua tất cả...

Tùng quen Lê trong một buổi từ thiện do công ty anh hợp tác với bên công ty cô đang làm đại diện. Nụ cười ngọt ngào của Lê nhanh chóng đốn tim anh. Năm nay Tùng 35 tuổi, lại Giám đốc của một công ty khá lớn, anh không quá khó khăn để làm quen được với Lê.

Sakura HCL

Khi đến với nhau, Tùng cũng nói rõ với cô anh đã có vợ. Lê biết điều đó và cô cũng chấp nhận. Cô đã từng nhìn thấy vợ anh trong buổi từ thiện, chị cũng đến để ủng hộ chồng. Đó là một người phụ nữ nhỏ nhắn và lặng lẽ.

Trước ống kính truyền thông, Tùng vẫn tỏ ra là người đàn ông chăm sóc quan tâm vợ. Thỉnh thoảng anh lại quay sang nhìn An trìu mến, rồi đưa tay vén sợ tóc mai lên tai cho chị.

Chị cũng khá đẹp, nhưng nỗi buồn luôn ẩn hiện trên khóe mắt. Vợ chồng anh tuy ở với nhau nhưng mỗi người đều có cuộc sống riêng, không ai can thiệp vào công việc của nhau. Nhưng khi Tùng cần vợ xuất hiện, để làm đẹp mặt cho anh thì An sẵn sàng.

Xong việc anh nắm tay chị ra xe. Nhưng đi được một đoạn thì anh lạnh lùng bảo tài xế:

- Đưa chị về nhà an toàn nhé, anh đi có việc.

Ảnh minh họa

Anh nhảy khỏi xe, không biết chị nhìn theo anh với ánh mắt buồn. Tất nhiên buổi chiều hôm đó, anh tìm đủ mọi cách để xin lỗi Lê.

- Giờ anh và An chỉ còn là vợ chồng trên danh nghĩa, chứ tuyệt nhiên không còn có tình cảm gì.

- Anh bảo vợ chồng anh không còn tình cảm, thế khi nãy là gì?

- Anh nói rồi, bọn anh chỉ che mắt thiên hạ. Nếu giờ có vấn đề gì, vợ chồng ra toà ly hôn thì cổ phần sẽ bị chia ra, công ty sẽ rơi vào tay người khác.

Lê tin anh nói thật, vì phần lớn thời gian Tùng đều ở bên cô. Cô chấp nhận làm người thứ ba. Tùng cũng đồng ý khi nào giải quyết ổn thoả chuyện công ty, nếu hai người vẫn còn bên nhau, anh sẽ bỏ vợ để lấy cô.

Đêm ấy Tùng đưa người tình trẻ đi dự tiệc đến đêm. Vừa từ trong nhà hàng đi ra. Tùng chưa kịp lấy xe thì đúng lúc đấy, một chiếc xe máy phóng qua. Tùng chợt nghe tiếng Lê hét lên:

- Anh ơi nó giật túi của em mất rồi, đuổi theo nó đi anh…

Tùng quay lại thấy Lê ngã sõng xoài dưới đường, anh vội chạy đến nâng Lê dậy:

- Em có bị sao không?

Cô đập hai tay vào người anh nức nở:

- Sao anh không đuổi theo nó, trong ví có bao nhiêu tiền và giấy tờ quan trọng của em...

Lê kêu khóc ầm ĩ. Cô khóc đến cả phấn trang điểm kỹ càng trên khuôn mặt nhoè nhoẹt hết đi. Tùng đưa tay định lau, chợt anh dừng lại.

Anh chợt nhớ khoảng hơn một năm trước đây, khi anh và An còn đang hạnh phúc, cả hai rất vui mừng chờ đợi sự ra đời của đứa con đầu lòng. Khi ấy, kể cả đã có bầu, An vẫn trẻ trung và xinh tươi.

Đã mấy năm rồi hình ảnh mà Tùng đã cố tình quên đi lại hiện về trong tâm trí anh. Chiều đó anh gọi điện cho vợ bảo:

“Đúng 5 giờ xuống cổng công ty anh đón nhé, mình đưa “thằng cu” đi ăn tối”

“Vâng ạ”

Lúc ấy An đã mang bầu 6 tháng, biết là bé trai nên anh và gia đình càng nâng niu, chăm sóc cô rất kỹ càng. Nhưng là đứa đầu nên An nghén mãi không thôi, cô không muốn đi ô tô nên bắt chồng chở bằng xe máy đưa đón đi làm.

Đang đến đoạn ngã tư đèn đỏ, vừa có tín hiệu để đi thì Tùng nhấn ga. Bỗng An ở phía sau hét lên thất thanh. Rồi đám đông cũng nháo nhào vây xung quanh hai người. An bị 2 thanh niên giật túi xách, nào ngờ khóa chiếc túi bị móc vào váy An, cô ngã văng ra phía sau, lại còn bị một chiếc xe khác mất đà đâm vào.

Máu chảy xuống đùi An. Cô không khóc một tiếng nào trên đường đến viện mà nắm chặt tay Tùng, luôn miệng hỏi:

- Con sẽ không sao chứ, con mình sẽ không sao anh nhỉ?

Thương vợ, anh chỉ biết cầm chặt tay cô và cầu mong An không việc gì. Nhưng khi bác sĩ thông báo phải bỏ đứa bé mới giữ được tính mạng mẹ thì Tùng gần như không đứng vững. Vừa ký vào giấy cam kết cho vợ, anh vừa khóc như một đứa trẻ.

Lúc ấy, anh chỉ thấy thương An, thương con biết nhường nào, anh hiểu nỗi đau mất con không người phụ nữ nào chịu đựng nổi.

Mất con rồi, An trầm lặng hẳn. Anh cũng buồn chán, dần dần cả hai vợ chồng không ai nói với nhau câu nào. Cô và anh ai làm việc nấy, cứ đi về như hai cái bóng. Hai người ngày một xa nhau, cuối cùng rơi vào tình cảnh hiện tại. Nghe tiếng gào khóc, đánh đấm bắt vì giật túi của Lê, Tùng như bừng tỉnh khỏi một giấc mộng dài.

Hóa ra nửa năm nay anh cứ chạy theo thứ hạnh phúc chông chênh, tạm thời mà không biết rằng anh đang đánh mất hạnh phúc thật sự của mình. Có lẽ tình yêu giữa anh và An sẽ nhạt phai theo tháng năm, sẽ không còn những phút giây nồng nàn của trước đây, nhưng Tùng biết: An mới là mái ấm của anh.

An giật mình khi nghe tiếng chuông cửa, mới có 12 giờ đêm chồng đã về cũng hơi lạ. Cô chạy vội ra đỡ lấy Tùng, người còn nồng nặc mùi rượu, anh vừa xoa đầu cô vừa nói:

- Vợ yêu ơi, anh đã giải quyết hết mọi vướng mắc bên ngoài rồi, từ đêm nay, anh sẽ lại trở về với em. Mình lại có con nhé...

An hơi bất ngờ, cô không tin vào mắt mình, sau bao đêm nằm lặng lẽ chờ chồng, nhớ con. Giờ cô lại tìm thấy hơi ấm của anh đã nguội lạnh suốt thời gian qua.

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep