– Lá chanh rửa sạch thái sợi, gừng cắt khúc dài rồi tước nhỏ. Gừng cạo sạch vỏ thái sợi.
– Sau khi đã ướp xong gà thì cho bột chiên giòn vào và xóc đều để bột bám bên ngoài.
– Đun sôi dầu ăn cho gừng và sả vào chiên xơ qua rồi vớt ra đĩa có lót giấy thấm dầu. Cho gà vào chiên, đợi đến khi chín thì vớt ra.
– Cho gà vào tô cùng sả, gừng, lá chanh và Phụ nữ thường có suy nghĩ rằng, để trở thành 1 người vợ tốt, nhất định phải chu toàn công việc nhà, nữ công gia chánh đều phải giỏi. Bởi vì họ luôn cho rằng, có chăm sóc, phục vụ, hy sinh nhiều thì chồng mới yêu quý và chiều chuộng.
Nhưng đó hoàn toàn là 1 quan niệm sai lầm. Một người vợ tốt, đảm đang thôi chưa đủ, thậm chí nếu quá đảm đang sẽ khiến chồng chán ghét.
Các bạn có tin không?? Chính tôi là ví dụ về mẫu người phụ nữ như vậy.

Sauk hi cưới chồng, tôi quyết định ở nhà hẳn để chăm sóc chồng. Vì không phải sống chung với mẹ chồng nên chuyện mâu thuẫn cũng không xảy ra.
Thế nhưng, đối với tôi, vấn đề trong hôn nhân lại xuất phát từ chính bản thân mình.
Thực sự, tôi rất yêu chồng mình. Ngay từ những ngày đầu, tôi là người chủ động tán tỉnh anh, để nhận được cái gật đầu của anh, tôi đã tốn không biết bao nhiêu công sức, trong đó có việc nấu rất nhiều đồ ăn ngon cho anh.
Tôi biết thế mạnh của mình là khéo tay, biết cách vun vén gia đình. Và mọi người đều nghĩ 1 người phụ nữ như tôi nhất định sẽ tạo dựng nên 1 gia đình cực kỳ vui vẻ.
Nhưng không..
Thời gian đầu, chồng tôi còn rất thích ăn cơm vợ nấu và thường xuyên khen tôi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng.
Nhưng sau khi tôi có con, không thấy anh khen vợ nữa. Sợ chồng phật lòng với mình vì bận rộn con cái mà quên chăm sóc anh, tôi bắt đầu càng cố công tìm hiểu những món ăn mới, dành hết thời gian để vun vén tổ ấm mà quên mất cả chăm sóc bản thân mình.
Cả ngày, tôi quay cuồng với con, nghĩ tới tối phải nấu món gì để lấy lòng chồng. Bản thân tôi vô cùng áp lực khi cưới anh vì anh là 1 người đàn ông khá hoàn hảo, mỗi khi anh ra đường, không biết bao nhiêu cô gái dõi theo.
Tuy nhiên, cách làm của tôi ngày càng sai lầm.
Hôm đó, tôi thấy chồng dậy rất sớm, tôi vội vàng bò dậy:
-Anh chuẩn bị đi đâu mà sớm thế
Chồng tôi đáp:
-Đi công tác, 5 ngày anh mới về nhé.
-Sao anh không báo với em 1 tiếng?? – Tôi ngạc nhiên.
Chồng không đáp, tôi vội vàng mở tủ quần áo:
-Để em xếp đồ cho anh. Chết, sao giờ anh mới nói.
Tôi vội vã lấy đồ nhưng chòng gạt đi:
-Không cần đâu, anh mang theo vài bộ đây rồi. Em cứ ngủ đi.
Tôi lắc đầu:
-Để em tiễn anh ra.
Chồng nhìn tôi từ đầu đến chân:
-Thôi, em cứ ở yên trong nhà.
Từ hôm đi công tác, anh không gọi điện về, mỗi lần tôi gọi anh đều nói đang phải xử lý công việc nên tắt máy ngay. Không có chồng bên cạnh, tôi luôn cảm thấy bất an, vì thế mặc cho anh tắt máy tôi vẫn nhắn tin đều đề “Anh về sớm đi em nấu món canh chua anh thích nha” , “anh có ăn uống đầy đủ không??”
Chồng không nhắn tin lại, tôi vẫn ôm con thắc thỏm. Buồn quá, tôi tâm sự với cô bạn thân lâu ngyaf không gặp thì nó quát:
-Mày hôm nay không có chồng mới nhớ tới bạn bè nhỉ. Từ ngày cưới chỉ biết chăm chồng chăm con, chả ló mặt ra đường. Như thế, chồng nào mà không chán.
Tôi vặc lại:
-Mày điên à?? Có chồng thì phải chăm chồng chứ, chăm chồng thì chồng mới yêu.
Nó cười hơ hớ:
-Đấy, yêu quá, xem thái độ của anh ta đi. Mày đừng nghĩ cứ đảm đang, cứ hy sinh là được yêu. Đàn ông thích chinh phục những người phụ nữ đẹp và khó tính chứ không phải kiểu phụ nữ cho anh ta tất cả như mày. Tao dám cá chồng mày chán mày rồi. Nhìn lại bản thân mày xem, đăng mấy cái ảnh len facebook trông mày như con ở còn chồng mày thì như ông chủ. Lo cho mình trước đi, tút tát lại bản thân đi, đừng cả ngày chúi đầu vào bếp.
Nghe những câu phũ phàng đó, tôi giận con bạn thân và tắt máy. Nhưng nhìn đi nhìn lại, tôi thấy mình giờ tồi tàn thật. So với trước kia, tôi đã không còn thích mặc váy, không còn tô son điểm phấn mỗi khi ra đường. Lúc nào cũng chỉ chăm chăm lo nhà cửa, chồng con.
Và đúng là, sau chuyến đi công tác đó của chồng, tôi phát hiện anh không phải đi làm mà là đi du lịch với cô bồ mới quen. Lý do mà anh đưa ra là vì tôi không hiểu anh, không đáp ứng được những nhu cầu của anh và tôi không phải người vợ tốt.
Lúc này, tôi mới ôm con mà bật khóc. Mọi hy sinh mọi sự cố gắng của tôi dành cho anh và gia đình này cuối cùng đều đổ sông đổ biển. Đàn ông đều bạc tình như vậy hay chính tôi không biết cách yêu thương đúng mực?? Người yêu nhiều hơn, có phải muôn đời là người chịu thiệt??
Thanh Khê