Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Vợ chửa vẫn còng lưng hầu bạn chồng, lấy đàn ông gia trưởng đúng là phí cả đời đàn bà

KENHPHUNU.COM  | 12:00 , 16/04/2018
Vợ chửa vẫn còng lưng hầu bạn chồng, lấy đàn ông gia trưởng đúng là phí cả đời đàn bà

Ngày yêu nhau, tôi đã biết Lâm có tính gia trưởng nhưng vì cũng đến cái tuổi gần đầu 3 rồi nên vẫn đồng ý lấy anh làm chồng. Đúng là vào thời gian ấy, khi mà bạn bè người thì đã có chồng con hết, người cũng đang rục rịch cưới hỏi hết rồi thì thật sự bản thân không cuống không được.

https://hoaanhdao.vn/khuyen-mai

Tôi làm ngoài tư nhân, lương lậu phải nói là gấp 4 lần chồng vì anh cũng chỉ là nhân viên văn phòng bình thường thôi. Biết tính Lâm cổ hủ lại hay tự ái nên chẳng bao giờ tôi dám thể hiện mình trên cơ anh hay thế nào cả.

Chỉ có duy nhất hôm đi chụp ảnh cưới, vì là cả đời mới có 1 lần nên tôi cũng muốn đầu tư 1 chút cho bộ ảnh này.

- Mình chọn gói 10 triệu đi anh. Em muốn chúng mình có bộ ảnh cưới thật đẹp để làm kỉ niệm.

- Ảnh cưới chụp gì mà đắt tiền thế em. Chụp bộ 3 triệu thôi cho tiết kiệm.

- 3 triệu thì chỉ có cái khung ảnh treo trên tường thôi à. Thôi, em không thích đâu.

- Cưới xin tốn kém lắm, anh làm gì có tiền mà chi cho chụp ảnh nhiều như thế.

- Anh không phải bỏ tiền cho cái này đâu. Em có tiền mà. Để em chi cho

Ảnh minh họa

Tôi nói xong cũng thấy mình hơi lỡ mồm nên quay sang nói xin lỗi chồng. Anh dù đã nói không sao nhưng để ý thái độ chồng thì tôi biết anh không thích 1 chút nào. Sau đó chúng tôi cũng chọn gói chụp 5 triệu, vừa để nhường anh 1 chút cũng để tôi khỏi tủi thân.

Chuyện có lẽ đã dừng ở đấy nhưng không ngờ chồng vẫn để bụng đến khi tôi về nhà chồng. Sau khi cưới nhau, Lâm như biến thành 1 người khác vậy.

Khi thì nấu cơm quá trễ, khi thì nhặt rau không sạch, nấu cơm không chín tới hay để dép không ngay ngắn thẳng hàng. Lúc đầu tôi nhịn vì mới cưới, không muốn cãi nhau với anh cho yên cửa yên nhà. Nhưng càng ngày càng thấy chồng quá đáng liền cãi lại đôi ba câu thì Lâm sẵng giọng:

- Cô thì giỏi rồi, cậy mình kiếm được nhiều tiền hơn tôi nên muốn đè đầu cưỡi cổ thằng này đúng không? Đây là nhà tôi, giờ cô là vợ tôi rồi, muốn cãi thì cút về nhà. Nhà tôi không có thứ vợ nào láo hỗn như thế này.

Hóa ra, anh vẫn còn ghi bụng chuyện lần đó, lúc này tôi thực sự cảm thấy buồn và mệt mỏi vì cuộc hôn nhân này. Đúng lúc đó thì tôi phát hiện mình có bầu, nghĩ đến đứa con nên bao quyết tâm ly hôn đều gạt bỏ.

Tôi nghén nặng, cơ thể mệt mỏi, không ăn uống được thứ gì mà chồng thì lại vô tâm. Kêu ca với chồng vài câu thì anh mắng:

- Cô cứ làm như cả thế giới này mình cô chửa đẻ không bằng! Tôi đi làm còn mệt hơn cô gấp trăm lần.

Căng thẳng đỉnh điểm khi cuối tuần vừa rồi chồng mời vài người bạn đến ăn cơm mà chẳng thèm nói trước với cô 1 câu. Tuy trong lòng có chút bực mình với chồng nhưng tôi vẫn nấu cơm bình thường để giữ sĩ diện cho chồng. Người mệt mỏi nên tôi cũng chỉ làm mấy món ăn đơn giản như thịt luộc với rau luộc thôi.

Ai ngờ lúc chồng dẫn bạn về, thấy đồ ăn như vậy cho ngay một câu:

- Cô chuẩn bị đồ ăn thế này à? Không biết tôi nói dẫn khách về sao?

- Anh nói muộn quá em không kịp mua gì cả. Chợ cũng hết đồ ngon rồi.

- Cô thích lí sự không? Lấy vợ chẳng được cái nết gì. Chỉ giỏi cãi chồng.

- Em không khỏe nên nấu nướng không cầu kỳ được, các anh thông cảm.

Bạn bè Lâm thấy vợ chồng tôi căng thẳng chẳng khuyên can được 1 câu, đã thấy còn thêm dầu vào lửa:

- Thôi, lần sau qua nhà tôi đi. Vợ tôi nó chiều lắm, bạn mà đến nhà không bao giờ cơm nước kiểu này đâu.

- Ờ lần sau qua nhà ông đi. Chúng mình đến thế này thành ra vợ chồng nó lại cãi nhau. Ngại quá.

Tôi nghe mấy lời giả đò ấy mà nóng mặt. Họ biết thừa tôi có bầu rồi còn hò nhau qua đây làm cái gì chứ. Chẳng qua vì mấy bà vợ của đám bạn chồng quá ghê gớm nên mới không dám qua nhậu thôi, đúng là làm bộ. Trong cơn giận, không kiềm chế được nên tôi buột mồm nói:

- Vâng, em chỉ nấu được như vậy thôi, các anh thấy khó ăn quá thì lần sau đừng đến. Qua nhà ai thì qua.

Vừa mới dứt lời xong thì chồng đùng đùng gạt phăng bát canh trứng tôi đang cầm trên tay xuống khiến bát vỡ toang. Mảnh sứ đâm vào chân chảy máu đầm đìa nhưng anh chẳng buồn hỏi han lấy 1 câu, lôi xềnh xệch tôi vào trong bếp tát tai trời giáng.

Đến lúc này thì tôi không chịu nổi nữa bèn hét lên:

- Anh có phải là con người không vậy? Vợ chửa vượt mặt, không chăm được một ngày còn dẫn bạn về bắt vợ hầu. Tôi là vợ anh chứ không phải con ở!

- Cô mà còn cái kiểu ăn nói như vậy với bạn tôi thì có ngày tôi vả cho gãy răng…

Sau đó chồng đùng đùng bỏ mặc tôi đứng chôn chân giữa nhà khóc nức nở… Tôi ức lên tận cổ chỉ muốn chết quách cho xong. Cuộc hôn nhân như địa ngục này có nên cứu vãn nó hay không đây?

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep