Kênh Phụ Nữ Kênh Phụ Nữ

Vợ đau bụng gào khản cổ, chồng vẫn cố thủ trong nhà vệ sinh: ‘Từ hẵng đẻ, đợi anh tí’

KENHPHUNU.COM  | 21:00 , 07/04/2018
Vợ đau bụng gào khản cổ, chồng vẫn cố thủ trong nhà vệ sinh: ‘Từ hẵng đẻ, đợi anh tí’

Công việc của vợ chồng em đều ở trên thành phố, 2 ông bà nội lại không thích sống ngoài này nên đã cho tiền 2 đứa mua 1 căn nhà để ở.

Sau vài tháng cưới nhau thì vợ em cũng có bầu. Nghe tin ấy cả nhà em mừng lắm, vì chung quanh không thiếu gì cặp vợ chồng tốn công tốn của bao nhiêu mà vẫn chẳng có con, trong khi vợ em lại “mắn” dễ dàng như vậy. Ngày nào em cũng nghĩ tới giây phút được làm bố mà trong lòng cứ nôn nao khó tả.

Em thường xuyên đưa vợ đi khám thai, bác sĩ bảo 2 mẹ con vẫn khỏe mạnh bình thường nên chúng em cũng yên tâm. Vợ mang thai đến tháng thứ 7 em đã bảo cô ấy nghỉ làm ở nhà cho khỏe. Thấy vẫn còn chắc ăn chưa tới ngày sinh nên bà nội vẫn chưa lên chăm.

Gần Tết công việc ở cơ quan em khá bận, hết họp hành rồi lại tới liên hoan. Em làm Trưởng phòng không thể nào mà từ chối được nên cũng đành nói khó với vợ xin được về nhà muộn. Cô ấy im lặng 1 lúc mới bảo:

- Liệu liệu đấy.

- Ừ anh biết rồi.

Em nói đại cho xong để được cúp máy chứ có cuộc nhậu nào tan sớm được đâu. Lần nào về nhà vợ cũng nhìn em bí xị, gắt gỏng với chồng chẳng ra làm sao.

 

Ảnh minh họa

Có hôm vừa tan làm, sếp đã tới vỗ vai em gọi đi tiếp khách cùng mình. Khổ thế ấy, cứ hơi biết uống 1 tí là thể nào cũng bị các anh để ý. Em ngại lắm vì đã trót hẹn với vợ sẽ về sớm nên từ chối. Sếp lừ mắt nhìn em bảo:

- Hợp đồng này đứng tên cậu, không đi thì phí đấy nhé!

Em đắn đo mãi rồi cũng quyết định điện thoại về cho vợ, trong lòng cứ nghĩ cầm được cục tiền về vợ sẽ chẳng hơi đâu mà giận nữa.

Bữa tiệc vừa mới bắt đầu điện thoại em đã réo ầm lên.

- Về nhanh lên, em đẻ đến nơi rồi này.

Nghe tiếng vợ quát trong điện thoại, em vội vàng xin phép chạy về luôn. Thấy cô ấy vẫn ngồi yên ổn trên ghế xem phim, em hơi giật mình.

- Sao em bảo anh về để đưa đi đẻ?

- Em mà không gọi, anh lại chúi đầu vào uống đến nửa đêm mới về hả?

Em chẳng biết nói gì, thở dài nhìn vợ rồi bỏ về phòng đi thay quần áo.

Sáng hôm sau vừa vác mặt lên công ty, sếp đã nhìn em hằn học. Những buổi đi tiếp khách sau đó sếp chẳng bao giờ gọi em theo nữa. Làm việc không đạt được chỉ tiêu, em bị cơ quan kiểm điểm, gia hạn trong vòng 2 tháng phải kiếm đủ 3 hợp đồng mới cho tiếp tục ngồi ở vị trí Trưởng phòng.

Em cay lắm, nghĩ mình cố gắng nhiều như thế mà chỉ sau 1 cú điện thoại của vợ mọi chuyện đã đổ bể. Em lao đầu vào đi kiếm khách hàng, hẹn người ta đi ăn để ký chác. Vợ cứ thỉnh thoảng lại tua cái bài ca đi đẻ, em nghe chán hết cả tai nhưng chỉ nghe thôi chứ nhất quyết không về.

Thông thường em đi nhậu về vợ vẫn sẽ dành lại chút cơm cho chồng ăn lót dạ vì cô ấy hiểu em đi chỉ uống chứ chẳng có ăn uống gì. Nhưng chắc là giận chồng nên có mấy lần em về tìm cơm ăn đêm chẳng thấy còn gì. Đói quá, em chạy ra ngoài ngõ ăn bát bún cho đỡ xót ruột.

Chẳng hiểu người ta nấu nướng thế nào mà cả đêm ấy em đau bụng, cứ chạy ra chạy vào nhà vệ sinh.

- Anh có nằm yên cho tôi ngủ tí không?

Thấy em ngồi dậy lồm cồm bật đèn chạy huỳnh huỵch vào nhà vệ sinh lần thứ 3 trong đêm, vợ tức tối quát lên.

- Anh đau bụng sắp chết rồi đây này. - Em vừa ngồi ôm bụng vừa nhăn nhó nói vọng ra ngoài.

- Ai mượn uống cho lắm vào. Đáng đời!

Đột nhiên em nghe thấy tiếng sầm ở bên ngoài, chưa kịp hỏi thì vợ đã la lên oai oái:

- Ôi trời ơi, anh ơi cứu em…

- Làm sao thế?

- Em… em đau quá, khéo... sắp đẻ rồi.

Em đang đúng cơn đi vệ sinh, thấy vợ nói vậy thì ức lắm. Cô ấy đùa lúc chồng đi nhậu còn chấp nhận được, chọn đúng lúc oái oăm thế này mới điên. Em cứ ngồi im cố thủ.

- Đừng có đùa nữa! – Em gắt um lên.

- Mau lên, mẹ con tôi sắp chết rồi đây này!

Em đang tự ái nhưng cứ nghe thấy chết chóc là lại thấy kinh lên được. Thông thường vợ giận nói thế nào cũng xong nhưng cô ấy kiêng ghê lắm, cứ động đến con là không nói những từ xui xẻo bao giờ. Em vội vàng bật dậy.

Vợ em đang nằm sõng soài trước mặt, tay ôm bụng, mặt tái mét. Cái ghế thì bị đổ ở bên cạnh. Em hoảng hốt lao tới đỡ vợ dậy.

- Sao thế vợ ơi?

- Đau quá… ôi trời ơi…

Em cuống cuồng gọi xe taxi đưa vợ đi cấp cứu. Nhìn cô ấy nằm mệt mỏi ở giường bệnh mà em áy náy vô cùng.

Bác sĩ bảo vợ em chỉ bị động thai, cần phải ở lại viện theo dõi thêm chứ chưa thấy có dấu hiệu chuyển dạ. Em về nhà lấy ít đồ mang vào trong viện mới thấy vỉ thuốc đi ngoài đang nằm ở dưới đất.

Em tần ngần đứng nhìn 1 lúc mới hiểu ra chắc là vợ thương mình đau bụng nên trở dậy lấy thuốc cho chồng, chẳng may té ngã. Em giận mình quá, cú lên đá cái ghế nằm chỏng chơ trước mặt 1 cái. Nhưng mà đúng là cú quá mất khôn, nó không đau mà em thì phải ôm chân xuýt xoa.

Sau hôm ấy em gọi điện luôn cho 2 bà ở quê ra chăm vợ, đề phòng những lúc cấp bách thế này cần có người giúp đỡ.

St

CHIA SẺ BÀI NÀY
BÌNH LUẬN
chuyen muc lam dep
video lam dep